Người Gác Cầu Trong Đêm
Một người lính trẻ ở lại giữ cầu cho đồng đội rút lui an toàn, chấp nhận hy sinh để hoàn thành nhiệm vụ.
Năm 1971, tại một cây cầu nhỏ bắc qua con sông giữa chiến trường Quảng Trị, tiểu đội của anh Phan Minh Đức nhận lệnh rút lui sau khi hoàn thành nhiệm vụ trinh sát.
Nhưng khi cả đơn vị vừa đến đầu cầu, tiếng xe cơ giới và tiếng súng của địch đã vang lên từ phía sau.
Nếu cây cầu bị chiếm, toàn bộ đơn vị sẽ bị kẹt lại.
Người trung đội trưởng hô lớn:
— “Cần một người ở lại giữ cầu cho đến khi anh em rút hết!”
Không ai nói gì.
Rồi một giọng trẻ vang lên:
— “Để em.”
Đó là Bùi Văn Lâm, chiến sĩ trẻ nhất đơn vị, mới tròn hai mươi tuổi.
Anh Đức kéo tay Lâm:
— “Cậu còn trẻ lắm! Để tôi ở lại!”
Lâm lắc đầu, cười:
— “Anh còn vợ con ngoài quê. Em chưa có gì cả… để em đi.”
Không đợi ai ngăn, Lâm ôm khẩu súng máy chạy lên đầu cầu.
Từng loạt đạn vang lên dữ dội trong đêm.
Đồng đội vừa rút lui vừa ngoái nhìn phía sau, nơi bóng người lính trẻ vẫn đứng hiên ngang giữa lửa đạn.
Tiếng súng kéo dài gần một giờ.
Rồi bỗng im bặt.
Khi đơn vị quay lại lúc trời sáng, họ thấy cây cầu vẫn còn nguyên.
Bên cạnh ụ súng, Lâm nằm đó, tay vẫn siết chặt cò súng, thân mình đầy vết đạn.
Trên ngực áo anh có một mảnh giấy gấp nhỏ.
Anh Đức mở ra.
Chỉ một dòng chữ nguệch ngoạc:
“Nếu em không về, xin nói với mẹ rằng con trai mẹ đã không bỏ chạy.”
Cả đơn vị đứng lặng.
Không ai cầm được nước mắt.
Nhiều năm sau, mỗi lần đi ngang cây cầu ấy, ông Phan Minh Đức vẫn dừng lại thật lâu.
Ông nói:
“Có những cây cầu được giữ bằng thép…
Nhưng có những cây cầu được giữ bằng máu của người lính.”


