Bài viết

Người Gác Cầu Trong Đêm

Ninh Bình17/05/2026Bùi Đình Chiến (Đoàn xã Khánh Thiện)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh chống Mỹ, tại một cây cầu nhỏ bắc qua con sông ở Nghệ An có một tổ dân quân tự vệ làm nhiệm vụ bảo vệ cầu và hướng dẫn các đoàn xe qua lại ban đêm. Trong tổ ấy có một người đàn ông quê Khánh Thiện đã nhiều năm gắn bó với cây cầu giữa thời bom đạn.

Cây cầu tuy nhỏ nhưng là tuyến giao thông quan trọng nối hàng hóa và bộ đội vào chiến trường miền Nam. Vì vậy, nơi đây thường xuyên trở thành mục tiêu đánh phá của máy bay địch. Ban ngày cầu được ngụy trang bằng lá cây và lưới phủ, đêm xuống mới cho xe qua từng đợt.

Người đàn ông quê Khánh Thiện có nhiệm vụ trực gác hai đầu cầu, kiểm tra an toàn và báo hiệu cho xe di chuyển. Những đêm không trăng, ông chỉ cầm một chiếc đèn bão nhỏ che kín ánh sáng để làm tín hiệu.

Một đêm cuối thu, sau nhiều ngày mưa lớn, nước sông dâng cao cuồn cuộn dưới chân cầu. Đúng lúc ấy, đơn vị nhận tin có đoàn xe chở thuốc men cần vượt cầu gấp trước sáng.

Khi những chiếc xe đầu tiên vừa qua được nửa cầu thì bất ngờ tiếng máy bay vang lên từ phía xa. Còi báo động lập tức nổi lên dồn dập. Mọi người dưới bến vội chạy xuống hầm trú ẩn, riêng đoàn xe trên cầu lúng túng vì chưa biết nên tiến hay lùi.

Nhìn dòng xe mắc kẹt giữa cầu, ông lập tức cầm đèn lao ra giữa mặt cầu ra hiệu cho từng xe tiếp tục chạy nhanh sang bờ bên kia. Tiếng máy bay ngày càng gần, mặt sông rung lên vì những loạt bom rơi phía thượng nguồn.

Đúng lúc chiếc xe cuối cùng chuẩn bị qua cầu thì một mảnh bom rơi xuống gần đầu cầu làm nhiều tấm ván bật tung. Cây cầu rung mạnh khiến người lái xe hoảng hốt dừng lại.

Không chút chần chừ, ông cùng vài dân quân chạy tới dùng gỗ chèn tạm phần mặt cầu bị bật lên rồi hô lớn cho xe tiếp tục vượt qua. Chỉ vài phút sau khi chiếc xe cuối cùng sang bờ an toàn, loạt bom tiếp theo đã trút xuống khu vực ven sông.

Sau trận đánh phá, cây cầu bị hư hỏng nhiều chỗ nhưng đoàn xe thuốc men vẫn kịp tiếp tục hành trình vào chiến trường. Ngồi bên thành cầu phủ đầy bụi đất sau một đêm căng thẳng, ông mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Sau ngày đất nước hòa bình, người dân quân quê Khánh Thiện trở về cuộc sống bình dị nơi quê nhà. Nhưng mỗi lần đi qua những cây cầu yên bình hôm nay, ông lại nhớ về những đêm đứng gác bên dòng sông năm xưa — nơi những con người bình dị đã âm thầm giữ cho mạch giao thông của Tổ quốc không bao giờ ngừng chảy giữa chiến tranh khốc liệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn