Người Gác Cầu Trong Đêm
Câu chuyện kể về ký ức của ông Phạm Văn Dũng khi làm nhiệm vụ công binh bảo vệ một cây cầu quan trọng trên tuyến đường Trường Sơn. Dù bom đạn kẻ thù liên tục phá hoại, các chiến sĩ vẫn kiên cường sửa cầu trong đêm để đoàn xe chở lương thực, vũ khí kịp thời ra tiền tuyến. Hình ảnh người lính âm thầm gác cầu giữa mưa bom đã trở thành biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng trong “một thời hoa lửa”.
Năm 1972, ông Phạm Văn Dũng là chiến sĩ công binh trẻ được giao nhiệm vụ bảo vệ và sửa chữa một cây cầu nhỏ bắc qua con suối trên tuyến đường Trường Sơn. Cây cầu ấy tuy nhỏ nhưng rất quan trọng, vì mọi đoàn xe vận tải muốn đi tiếp vào chiến trường đều phải qua đó.
Ban ngày, máy bay địch thường xuyên phát hiện và ném bom phá cầu. Mỗi lần như vậy, đất đá văng tung tóe, khói bụi mù mịt. Nhưng cứ đến đêm, khi bầu trời tạm yên, ông Dũng và đồng đội lại lặng lẽ ra sửa chữa.
Một đêm mưa lớn, nước suối dâng cao, dòng chảy xiết khiến việc sửa cầu càng nguy hiểm. Trong ánh đèn pin yếu ớt, các chiến sĩ công binh vừa làm việc vừa lắng nghe tiếng động cơ máy bay trên bầu trời.
Có lúc bom nổ rất gần, mặt đất rung chuyển. Nhưng không ai rời vị trí. Ông Dũng vẫn nhớ rõ lời của người chỉ huy lúc đó:
“Cầu còn, xe còn đi. Xe còn đi thì tiền tuyến còn đánh được.”
Suốt đêm hôm ấy, họ thay từng tấm ván, gia cố lại từng thanh dầm của cây cầu. Đến gần sáng, cây cầu tạm thời được sửa xong. Khi những chiếc xe tải đầu tiên chầm chậm lăn bánh qua cầu, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại quãng thời gian ấy, ông Dũng vẫn xúc động nói:
“Chúng tôi chỉ là những người lính đứng sau chiến tuyến, nhưng mỗi cây cầu giữ được là góp phần cho chiến thắng.”
Câu chuyện về người lính gác cầu trong đêm là một lát cắt nhỏ của “một thời hoa lửa”, nơi lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm của những con người bình dị đã góp phần làm nên những trang sử hào hùng của dân tộc.



