Bài viết

người gác cầu trong đêm mưa

Ninh Bình18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ
người gác cầu trong đêm mưa

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, những cây cầu trên tuyến đường vận tải luôn là mục tiêu đánh phá ác liệt của máy bay địch. Bởi chỉ cần một cây cầu bị phá hủy, việc chi viện lương thực, vũ khí cho tiền tuyến sẽ gặp vô vàn khó khăn. Vì thế, bên cạnh những người trực tiếp chiến đấu nơi mặt trận còn có những chiến sĩ ngày đêm âm thầm bảo vệ từng nhịp cầu giữa bom đạn.

Năm 1972, tại một cây cầu nhỏ nằm trên tuyến đường vận tải ở Nghệ An có chiến sĩ công binh tên là Trần Đức Mạnh. Anh sinh ra trong gia đình có cha từng tham gia kháng chiến chống Pháp. Từ nhỏ, Mạnh đã nghe nhiều câu chuyện về lòng dũng cảm của những người lính nên luôn mong muốn được phục vụ đất nước.

Khi nhập ngũ, anh được phân về đơn vị công binh làm nhiệm vụ sửa chữa cầu đường và rà phá bom mìn.

Công việc ấy vô cùng nguy hiểm.

Ban ngày máy bay địch liên tục ném bom phá cầu. Ban đêm, đơn vị công binh lại khẩn trương sửa chữa để sáng hôm sau những đoàn xe quân sự có thể tiếp tục hành quân.

Có những hôm vừa lấp xong hố bom thì máy bay lại kéo tới đánh phá tiếp.

Dù vậy, Mạnh chưa bao giờ chùn bước.

Anh thường nói với đồng đội:

“Cầu còn thì xe còn đi được. Xe còn đi được thì tiền tuyến còn có hy vọng.”

Mùa mưa năm 1972, nước sông dâng cao khiến việc sửa chữa cây cầu càng khó khăn hơn. Đúng lúc ấy, đơn vị nhận tin sẽ có đoàn xe chở thuốc men và đạn dược quan trọng đi qua trong đêm.

Nếu cây cầu không đảm bảo an toàn, đoàn xe buộc phải dừng lại và có thể lỡ thời gian chi viện cho chiến trường.

Chiều hôm đó, một trận bom lớn khiến một phần mặt cầu bị hư hỏng nặng.

Đơn vị công binh lập tức lao vào sửa chữa giữa trời mưa tầm tã.

Nước sông cuộn đỏ ngầu dưới chân cầu. Những tấm ván gỗ trơn trượt và rung lên theo từng cơn gió mạnh.

Mạnh cùng đồng đội làm việc liên tục suốt nhiều giờ dưới ánh đèn pin được che kín để tránh máy bay phát hiện.

Đến gần nửa đêm, cây cầu cơ bản đã được gia cố xong.

Người chỉ huy phân công Mạnh ở lại đầu cầu làm nhiệm vụ cảnh giới và hướng dẫn đoàn xe đi qua an toàn.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Một mình đứng giữa màn đêm lạnh buốt, Mạnh vẫn căng mắt quan sát từng nhịp cầu.

Khoảng gần sáng, đoàn xe bắt đầu xuất hiện.

Từng chiếc xe tải nặng nề chậm rãi vượt cầu trong tiếng nước sông chảy xiết bên dưới.

Khi chiếc xe cuối cùng chuẩn bị qua cầu, Mạnh bất ngờ phát hiện một tấm ván ở giữa nhịp cầu bị bật lên do dòng nước mạnh va đập liên tục.

Nếu xe chạy qua, bánh xe có thể mắc kẹt hoặc lao xuống sông.

Không kịp báo cho tài xế dừng lại, Mạnh lập tức lao tới dùng thân mình giữ chặt tấm ván đang rung bật giữa dòng mưa lớn rồi ra hiệu cho chiếc xe tiếp tục đi qua.

Chiếc xe tải chở đầy đạn dược từ từ lăn bánh ngay phía trên nơi anh đang ghì chặt mặt cầu.

Nước sông bắn tung trắng xóa.

Khi chiếc xe cuối cùng sang được bờ bên kia an toàn, đồng đội chạy tới thì thấy Mạnh đã kiệt sức sau nhiều giờ dầm mưa và bị thương vì thanh gỗ gãy đập mạnh vào người.

Anh được đưa về trạm quân y nhưng không qua khỏi vì vết thương quá nặng.

Trước lúc nhắm mắt, người chiến sĩ trẻ chỉ hỏi:

“Đoàn xe… qua hết rồi chứ?”

Nghe đồng đội nghẹn ngào trả lời rằng tất cả đã an toàn, anh khẽ mỉm cười rồi lặng lẽ ra đi khi mới hai mươi ba tuổi.

Sau ngày đất nước thống nhất, cây cầu năm ấy đã được xây mới khang trang hơn. Nhưng những người dân sống ven sông vẫn kể cho con cháu nghe câu chuyện về người chiến sĩ công binh từng lấy thân mình giữ nhịp cầu giữa đêm mưa bom bão đạn.

Câu chuyện về Trần Đức Mạnh là biểu tượng đẹp của những con người thời hoa lửa — những người sẵn sàng hy sinh âm thầm để giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ ngừng chảy.

Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình và những chuyến xe nối dài trên khắp mọi miền Tổ quốc, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng cuộc sống hiện tại, biết ơn những người đã ngã xuống và sống xứng đáng với sự hy sinh lớn lao của cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn