Người Gác Cầu Trong Đêm Mưa
Một đêm mưa năm 1972, giữa tuyến đường Trường Sơn đầy bom đạn, một tổ thanh niên xung phong nhận nhiệm vụ giữ cây cầu tạm để đoàn xe chở lương thực vượt qua trước khi máy bay địch quay lại oanh tạc. Trong đêm ấy, một sự hy sinh lặng lẽ đã khiến những người còn sống mãi không quên.
Ông Nguyễn Văn Hòa kể rằng năm ấy ông mới tròn hai mươi tuổi, thuộc đội thanh niên xung phong đóng gần một ngầm nhỏ trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của họ là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe tải và dựng lại cầu tạm mỗi khi bị đánh sập. Đêm đó trời mưa như trút. Đất đỏ nhão thành bùn, ánh đèn dầu leo lét trong căn hầm phủ đầy khói. Khoảng gần nửa đêm, đơn vị nhận tin có đoàn xe chở gạo và thuốc men sắp đi qua. Nhưng cây cầu gỗ vừa bị bom đánh gãy mất một nhịp. Cả đội lao ra giữa mưa. Người vác ván, người kéo dây cáp, tiếng búa hòa cùng tiếng máy bay vọng xa trên đầu núi. Trong tổ có anh Lê Minh Đức — người lớn tuổi nhất nhóm, quê ở Quảng Bình. Anh ít nói nhưng lúc nào cũng xung phong việc nguy hiểm. Sau gần một giờ, cây cầu tạm vừa đủ cho xe qua. Những chiếc xe tải phủ bạt nối đuôi nhau lầm lũi vượt dòng nước xiết. Ai cũng thở phào thì bất ngờ có tiếng còi báo động vang lên. Máy bay địch quay lại. Mọi người lao xuống hầm trú ẩn. Nhưng đúng lúc ấy, một chiếc xe cuối cùng bị sa bánh giữa cầu. Nếu chiếc xe mắc lại, cả đoàn phía sau sẽ không thể đi tiếp trước khi trời sáng. Anh Đức không chần chừ, đội áo mưa lao ra giữa làn bom. Anh cùng tài xế dùng xà beng kê bánh xe, vừa hò nhau đẩy vừa tránh những mảnh đất đá tung lên vì bom nổ gần đó. Rồi chiếc xe cũng bật lên khỏi vũng lầy, lăn bánh qua cầu an toàn. Ngay sau đó, một tiếng nổ chát chúa vang lên phía bờ suối. Khi đồng đội chạy tới, anh Đức đã nằm bất động bên mép cầu, chiếc đèn pin còn sáng yếu trong tay. Đoàn xe vẫn tiếp tục đi trong đêm, mang theo số lương thực kịp ra tiền tuyến. Ông Hòa kể rằng nhiều năm sau chiến tranh, mỗi lần trời mưa lớn, ông lại nhớ tới ánh đèn pin nhỏ bé hôm ấy. Ông bảo: “Có những người ngã xuống mà không kịp để lại điều gì cho riêng mình. Nhưng nhờ họ, biết bao người khác đã sống.”


