Người Gác Cầu Trong Đêm Mưa
Ông Phạm Đức Thành là người ít nói nhất trong hội cựu chiến binh của phường. Mỗi lần gặp mặt, ông chỉ ngồi lặng lẽ uống trà, nghe đồng đội nhắc chuyện cũ rồi cười nhẹ. Nhưng có một câu chuyện, nhiều năm sau ông mới kể lại. Hôm ấy trời mưa rất to. Đoàn thanh niên đến thăm đúng lúc mất điện. Căn nhà chỉ sáng bằng ngọn đèn dầu leo lét. Tiếng mưa rơi lên mái tôn nghe như tiếng chân người chạy ngoài chiến hào năm nào. Ông Thành chậm rãi kể: “Năm đó đơn vị tôi được giao giữ một cây cầu gỗ giữa rừng. Cây cầu nhỏ thôi, nhưng là đường tiếp tế duy nhất cho bộ đội phía trước.” Nếu cây cầu bị đánh sập, hàng trăm chiến sĩ ngoài mặt trận sẽ thiếu lương thực và đạn dược. Suốt nhiều ngày liền, địch liên tục cho máy bay quần thảo. Ban ngày bom nổ rung cả núi rừng, ban đêm pháo sáng trắng trời. Trong tổ gác cầu của ông có bốn người. Người nhỏ tuổi nhất tên Cường, quê Phú Thọ. Cậu mới nhập ngũ chưa đầy một năm, khuôn mặt lúc nào cũng non choẹt như học sinh. Đêm nào trực gác, Cường cũng hỏi:
“Bao giờ mới hết chiến tranh hả anh?” Ông Thành khi ấy còn trẻ, chỉ cười:
“Đánh thắng thì hết.” Cường ngồi bó gối nhìn mưa:
“Em chỉ muốn về nhà phụ mẹ cấy lúa thôi.” Nói rồi cậu lấy trong túi áo ra một gói nhỏ bọc nilon rất kỹ. Bên trong là mấy hạt giống lúa quê nhà. Cường bảo:
“Hòa bình em sẽ mang về trồng.” Những người lính trẻ lúc ấy ai cũng cười cậu ngốc. Nhưng giữa chiến tranh, đôi khi người ta sống chỉ nhờ những điều giản dị như thế. Một đêm cuối tháng, mưa rừng đổ xuống trắng xóa. Khoảng gần nửa đêm, đơn vị nhận tin có toán biệt kích đang tìm cách phá cầu. Cả tổ lập tức vào vị trí. Tiếng súng vang lên giữa màn mưa đặc quánh. Đạn cày tung mặt đất, mảnh gỗ văng khắp nơi. Trong ánh chớp lòe sáng, ông Thành thấy Cường vẫn ôm khẩu súng nằm sát đầu cầu. Bất ngờ, một khối thuốc nổ bị ném về phía trụ cầu. Nếu nó phát nổ, cây cầu chắc chắn sẽ sập. Không kịp suy nghĩ, Cường lao tới. Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Cây cầu vẫn còn nguyên. Nhưng Cường không đứng dậy nữa. Ông Thành kể đến đây thì lặng người. Bàn tay già nua siết chặt chén trà nóng. “Lúc chạy tới… tôi thấy túi áo nó rách toạc. Mấy hạt giống lúa văng ra, lẫn vào bùn đất.” Sau trận ấy, cây cầu được giữ vững. Đoàn xe tiếp tế vẫn vượt qua trong đêm để ra mặt trận. Chiến tranh kết thúc, ông Thành trở về quê. Nhiều năm sau, trong một lần ghé thăm gia đình Cường, ông mang theo đúng loại giống lúa mà ngày xưa người đồng đội trẻ từng giữ bên mình. Mẹ Cường bật khóc khi nhận túi giống nhỏ. Bà nói:
“Nó đi bộ đội chỉ mong đất nước yên bình để dân mình được cấy lúa…” Ngoài trời, cơn mưa đã ngớt. Ông Thành nhìn xa ra khoảng tối ngoài sân rồi nói khẽ: “Các cháu sinh ra trong hòa bình… phải sống sao cho xứng với những người đã nằm lại.”



