Cựu Thanh niên xung phong

Người Gác Cầu Trong Đêm Mưa

Đặng Quốc Khánh là cựu chiến sĩ công binh, từng tham gia xây dựng và bảo vệ các tuyến đường vận tải trong thời chiến. Ông là người trực tiếp chứng kiến câu chuyện về một người đồng đội tận tụy với nhiệm vụ của mình.

Đồng Nai13/06/2026Nguyễn Thị Thanh Vân (Đoàn xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1969, đơn vị công binh của tôi được giao nhiệm vụ bảo vệ một cây cầu gỗ bắc qua con suối lớn trên tuyến vận tải chiến lược. Cây cầu không lớn, nhưng mỗi đêm có hàng chục đoàn xe đi qua để tiếp tế cho tiền tuyến.

Trong đơn vị có chiến sĩ Bùi Văn Nam, khi đó mới 23 tuổi. Nam là người ít nói, làm việc rất cẩn thận và luôn nhận những ca trực khó khăn nhất.

Mùa mưa năm ấy đặc biệt khắc nghiệt. Nước suối dâng cao, chảy xiết ngày đêm. Chỉ cần một đoạn cầu bị hỏng, cả tuyến vận tải có thể bị gián đoạn.

Một đêm, mưa như trút nước. Gió rít qua những tán cây, mặt suối cuồn cuộn như muốn cuốn phăng mọi thứ. Nam cùng tôi được phân công trực cầu từ nửa đêm đến sáng.

Khoảng hai giờ sáng, Nam phát hiện một cột chống ở giữa cầu bị dòng nước xói lở. Nếu không xử lý kịp thời, cây cầu có thể sập bất cứ lúc nào.

Không chần chừ, Nam buộc dây vào người rồi lội xuống dòng nước lạnh buốt. Dưới ánh đèn pin yếu ớt, anh cùng vài đồng đội đóng thêm cọc gỗ để gia cố chân cầu.

Công việc kéo dài hàng giờ. Nước suối liên tục đập vào người khiến ai cũng kiệt sức.

Khi công việc hoàn thành, đoàn xe vận tải đầu tiên trong đêm xuất hiện. Những chiếc xe lần lượt vượt cầu an toàn.

Nhìn đoàn xe đi qua, Nam chỉ cười nhẹ:

— Vậy là kịp rồi.

Tôi nhớ rõ lúc ấy quần áo anh ướt sũng, hai bàn tay trầy xước vì dây thừng và gỗ.

Những tháng sau đó, Nam vẫn tiếp tục công việc của mình như bao ngày khác. Anh chưa từng kể công hay nhắc lại chuyện đêm mưa hôm ấy.

Sau chiến tranh, trong một lần gặp lại đồng đội cũ, chúng tôi nhắc đến những người đã âm thầm cống hiến trên các tuyến đường.

Một người nói:

— Nếu không có những người như Nam, biết bao chuyến hàng đã không thể đến được tiền tuyến.

Tôi chợt nhận ra rằng lịch sử thường ghi nhớ những trận đánh lớn, nhưng đằng sau đó còn có vô số con người lặng lẽ làm nhiệm vụ của mình ngày này qua ngày khác.

Với tôi, Bùi Văn Nam chính là một trong những người như thế.

Mỗi khi trời đổ mưa lớn, tôi lại nhớ đến hình ảnh người chiến sĩ trẻ đứng giữa cây cầu rung lên vì dòng nước dữ, quyết tâm giữ cho con đường tiếp tế luôn được thông suốt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn