Người gác cầu trong đêm trắng
Một chiến sĩ công binh đã âm thầm canh giữ cây cầu chiến lược suốt đêm giữa mưa bom, đảm bảo mạch giao thông không bị gián đoạn.
Những năm 1967–1968, tuyến vận tải từ miền Bắc vào chiến trường luôn bị đánh phá dữ dội. Cây cầu nhỏ bắc qua một con suối trên tuyến đường trọng điểm trở thành mục tiêu thường xuyên của máy bay địch. Đơn vị công binh của anh Bùi Văn Khánh được giao nhiệm vụ bảo vệ và sửa chữa cầu, giữ cho xe qua lại an toàn.
Cây cầu không lớn, chỉ đủ cho từng xe đi qua, nhưng lại có ý nghĩa sống còn. Nếu cầu bị đánh sập, cả tuyến đường sẽ bị chia cắt.
Một đêm cuối đông, sau nhiều đợt oanh tạc, cây cầu bị hư hỏng nặng. Đơn vị của anh Khánh phải khẩn trương sửa chữa trong điều kiện thiếu ánh sáng và luôn bị đe dọa. Đến gần sáng, cầu tạm thời được khôi phục, nhưng nguy cơ sập bất cứ lúc nào vẫn còn.
Chỉ huy quyết định cử một người ở lại canh cầu, hướng dẫn từng xe đi qua an toàn. Anh Khánh tình nguyện nhận nhiệm vụ.
Đêm ấy, trời lạnh buốt. Sương dày đặc, tầm nhìn hạn chế. Anh đứng ở đầu cầu, tay cầm chiếc đèn bão được che kín, chỉ hé một khe nhỏ làm tín hiệu. Mỗi khi có xe tới, anh lại ra hiệu chậm rãi, hướng dẫn từng bánh xe đi đúng vị trí.
Anh kể lại:
“Có những lúc cầu rung lên bần bật dưới bánh xe. Tôi chỉ biết nín thở, cầu mong nó chịu được thêm chút nữa.”
Khoảng nửa đêm, một trận bom bất ngờ trút xuống gần đó. Sức ép làm cây cầu rung chuyển mạnh. Một phần ván cầu bị xô lệch. Nếu không xử lý ngay, chiếc xe tiếp theo có thể rơi xuống suối.
Không chờ lệnh, anh Khánh lao ra, dùng chính thân mình giữ tạm tấm ván bị lệch, đồng thời ra hiệu cho xe đi chậm qua. Chiếc xe nặng nề lăn bánh, mỗi vòng quay như đè lên cả sinh mạng của anh.
Khi xe qua hết, anh mới buông tay, ngã khuỵu xuống vì kiệt sức. Nhưng anh vẫn gượng dậy, tiếp tục nhiệm vụ cho đến khi trời sáng và đơn vị đến thay ca.
Sáng hôm sau, khi đồng đội quay lại kiểm tra, họ thấy dấu tay in hằn trên tấm ván cầu – nơi anh đã dùng cả sức mình giữ lại.
Anh Khánh chỉ cười khi kể lại:
“Lúc đó tôi không nghĩ gì nhiều, chỉ biết còn xe phải qua, thì mình còn đứng đó.”


