Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“Người Gác Cầu Trong Mưa Bom”

Ông Bùi Văn Thành từng tham gia đội công nhân giao thông chuyên sửa chữa cầu đường bị đánh phá trong chiến tranh. Một đêm mưa năm 1969, ông và đồng đội đã liều mình giữ thông tuyến cây cầu huyết mạch để đoàn xe quân sự kịp vượt qua trước khi trời sáng.

An Giang08/05/2026nguyễn ngọc phụng (xã hòn nghệ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, cây cầu nhỏ bắc qua con sông ở miền Trung nơi ông Bùi Văn Thành công tác là tuyến vận chuyển quan trọng ra chiến trường. Vì vậy, nơi đây thường xuyên bị máy bay đánh phá dữ dội.

Ông Thành khi ấy hai mươi lăm tuổi, thuộc đội công nhân giao thông chuyên làm nhiệm vụ vá đường, sửa cầu và dẫn xe đi ban đêm.

Công việc của họ cực kỳ nguy hiểm. Ban ngày phải ẩn nấp trong hầm vì máy bay trinh sát, đêm xuống mới mang dụng cụ ra làm việc dưới ánh đèn bịt kín.

Một tối cuối tháng tám, sau trận bom lớn kéo dài nhiều đợt, một nhịp cầu bị đánh sập xuống sông. Trong khi đó, đơn vị thông báo rạng sáng sẽ có đoàn xe chở thuốc men và lương thực đi qua.

Nếu cầu không sửa kịp, toàn bộ tuyến vận tải sẽ bị đình trệ.

Ngay trong đêm, ông Thành cùng hơn mười công nhân lao ra hiện trường giữa cơn mưa nặng hạt. Dòng nước sông chảy xiết, gỗ và sắt thép ngổn ngang khắp nơi.

Mọi người phải làm việc hoàn toàn trong bóng tối để tránh bị phát hiện. Chỉ có ánh đèn pin nhỏ được che bằng nhiều lớp vải.

Khoảng nửa đêm, tiếng máy bay lại xuất hiện từ phía xa. Cả đội lập tức nằm ép xuống mặt cầu còn dang dở.

Bom nổ ở bờ bên kia làm nước sông bắn cao trắng xóa. Nhưng khi tiếng động vừa dứt, mọi người lại tiếp tục làm việc như chưa có chuyện gì xảy ra.

Ông Thành nhớ nhất hình ảnh một người đồng đội lớn tuổi bị mảnh đá cứa chảy máu ở vai vẫn cắn răng kéo từng thanh gỗ nặng.

Gần ba giờ sáng, cây cầu tạm cuối cùng cũng được nối xong.

Khi đoàn xe đầu tiên bật đèn gầm chậm rãi vượt qua trong màn sương mưa, tất cả công nhân đứng nép bên thành cầu nhìn theo mà không ai nói một lời.

Ông Thành kể rằng lúc ấy ai cũng mệt rã rời, quần áo lấm đầy bùn đất, nhưng trong lòng chỉ có một suy nghĩ:

— “Đường còn thông là tiền tuyến còn vững.”

Sau chiến tranh, cây cầu cũ không còn nữa, nhưng mỗi lần đi ngang dòng sông ấy, ông vẫn nhớ đêm mưa bom năm nào — nơi những con người bình thường đã âm thầm giữ cho mạch sống của chiến trường không bị đứt đoạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn