Bài viết

Người Gác Cầu Trong Sương Sớm

Bắc Ninh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người Gác Cầu Trong Sương Sớm

Ở đầu làng có một cây cầu gỗ bắc qua con sông nhỏ. Hôm nay cây cầu đã được thay bằng cầu bê tông kiên cố, nhưng những người già trong vùng vẫn nhớ đến ông Lưu — người từng nhiều năm gác cầu trong thời chiến.

Công việc của ông nghe có vẻ đơn giản: trông coi cây cầu và báo động khi có tình huống nguy hiểm. Nhưng vào những năm bom đạn, cây cầu ấy là huyết mạch nối liền nhiều xã với tuyến đường vận chuyển phía sau.

Ông Lưu sống trong một căn chòi nhỏ dựng cạnh bờ sông. Mùa hè còn đỡ, mùa đông gió từ mặt nước thổi vào lạnh buốt. Nhiều đêm sương phủ trắng mặt cầu, ông vẫn khoác chiếc áo bông cũ đi kiểm tra từng tấm ván.

Ông thuộc lòng tiếng nước chảy dưới chân cầu.

Thuộc cả tiếng mái chèo của từng người dân trong làng.

Chỉ cần nghe âm thanh lạ là ông biết ngay có chuyện bất thường.

Một đêm cuối năm, giữa màn sương dày đặc, ông phát hiện những dấu hiệu nguy hiểm trên mặt cầu sau một trận đánh phá gần đó. Nếu đoàn xe vận tải đi qua ngay lúc ấy, hậu quả khó lường.

Ông lập tức báo tin.

Đoàn xe dừng lại.

Cây cầu được gia cố kịp thời.

Chuyện ấy sau này ít người nhắc đến.

Bản thân ông cũng chưa bao giờ kể công.

Ông chỉ nói:

— Tôi giữ cây cầu, còn các anh giữ đất nước.

Nhiều năm sau hòa bình, ông mất trong một mùa xuân yên bình.

Người dân trong làng đã đặt một hàng ghế đá cạnh cây cầu mới.

Không có bia ghi công.

Không có dòng chữ nào.

Nhưng ai cũng biết nơi ấy dành cho người đã lặng lẽ thức cùng sương đêm để giữ những chuyến xe được đi qua an toàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn