NGƯỜI GÁC CHỐT GIỮA TRỜI PHÁO
Nhân chứng: Lê Thị Liễu – sinh năm 1953 – quê xã Kỳ Bắc, huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh – Nữ TNXP Tiểu đội 6, Đại đội 759 Thời gian – địa điểm: Năm 1971, Cầu Sắt Rú Lịnh – Hà Tĩnh
Liễu là người nhỏ nhất tiểu đội, nhưng gan dạ nhất. Nhiệm vụ của cô là đứng gác chốt, quan sát vị trí bom rơi để báo cho đội san lấp vào làm ngay sau khi máy bay rời đi. Một chiều tháng 11, địch đánh vào cầu Sắt liên tục 45 phút. Khi đợt bom cuối vừa rút, Liễu đang chuẩn bị thổi còi báo an toàn thì nhìn thấy quả bom nổ chậm đang chớp sáng dưới đất. Cô hét lên: “Bom chậm! Tách ra!” Nhưng tiếng còi báo động bị lẫn trong khói bụi. Cô lao vào kéo hai đồng đội ra khỏi mặt đường. Đúng lúc ấy, quả bom nổ. Sức ép hất cô vào vách đất. Khi tỉnh dậy tại trạm quân y, cô hỏi ngay: “Đường còn thông không?” Bác sĩ chỉ gật đầu. Liễu mỉm cười rồi ngất lịm.
Cô mang vết thương ở tai suốt đời, nhưng chưa bao giờ thấy tiếc. “Giữ được đường thông nghĩa là giữ được máu của bộ đội vận tải.” – cô nói.



