Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người Gác Chuông Nhà Thờ

Trong những năm miền Bắc bị đánh phá ác liệt, cậu thiếu niên Đinh Công Thành đã tình nguyện leo lên tháp chuông nhà thờ mỗi khi có còi báo động để quan sát hướng máy bay địch. Tiếng chuông giữa khói lửa đã cứu nhiều người dân kịp xuống hầm trú ẩn.

An Giang10/05/2026nguyễn ngọc phụng (xã hòn nghệ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1972, bầu trời Nam Định thường rung lên bởi tiếng động cơ máy bay. Những đợt ném bom liên tiếp khiến cả thị trấn luôn trong tình trạng cảnh giác.

Đinh Công Thành khi ấy mới mười sáu tuổi. Cha đi bộ đội xa nhà, mẹ làm việc ở trạm y tế xã. Thành được giao nhiệm vụ hỗ trợ đội dân quân canh gác và báo động cho người dân mỗi khi có máy bay xuất hiện.

Giữa thị trấn có một nhà thờ cũ với tháp chuông cao nhất vùng. Từ trên đó có thể nhìn rất xa về phía biển. Thành tình nguyện nhận nhiệm vụ trèo lên tháp quan sát vào ban đêm.

Những ngày đầu, cậu rất sợ. Mỗi lần nghe tiếng còi hụ từ xa, tay chân Thành run lên khi leo những bậc thang gỗ tối om. Nhưng rồi cậu quen dần với công việc.

Quy ước của dân quân là:

  • Gõ chuông ba hồi ngắn khi máy bay còn xa

  • Gõ liên tục khi máy bay chuẩn bị vào khu vực thị trấn

  • Một đêm cuối tháng chạp, trời rét cắt da. Thành đang trực thì phát hiện nhiều ánh đèn nhỏ di chuyển trên nền mây đen. Cậu lập tức kéo mạnh dây chuông.

    Tiếng chuông vang dội khắp thị trấn.

    Người dân đang ngủ vội ôm con chạy xuống hầm trú ẩn. Chỉ ít phút sau, tiếng bom nổ dữ dội vang lên phía ga tàu gần đó. Mặt đất rung chuyển, cửa kính nhiều ngôi nhà vỡ tan.

    Sau trận bom, đội cứu hộ xác nhận nếu chậm báo động vài phút, nhiều gia đình ở khu chợ đêm đã không kịp sơ tán.

    Đêm ấy, khi mọi người trở lên khỏi hầm, họ thấy Thành vẫn ngồi co ro trên tháp chuông, đôi tay đỏ tím vì lạnh nhưng vẫn nắm chặt sợi dây báo động.

    Nhiều năm sau hòa bình, nhà thờ cũ được sửa lại. Chiếc chuông năm xưa vẫn còn đó. Mỗi lần nghe tiếng chuông vang lên giữa chiều muộn, người dân lớn tuổi trong vùng lại nhớ đến cậu thiếu niên từng canh trời trong những ngày bom đạn.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn