Bài viết

Người gác chuông ở chùa Một Cột

Ninh Bình29/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người gác chuông ở chùa Một Cột

Mùa thu năm 1945, sau thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám, Hà Nội tràn ngập không khí đổi thay. Người dân từ khắp nơi đổ về quảng trường, phố phường rộn ràng cờ đỏ sao vàng, ai cũng mang trong tim niềm vui độc lập sau bao năm mất nước.

Gần Chùa Một Cột có chàng trai tên Nghĩa vừa tròn hai mươi tuổi.

Nghĩa sinh ra trong gia đình làm nghề đúc đồng. Cha anh chuyên đúc chuông nhỏ cho đình chùa, mẹ bán hương và hoa sen gần hồ. Từ nhỏ, anh đã quen với tiếng chuông chùa ngân xa mỗi sớm, mùi khói nhang thoảng nhẹ và bóng sen in xuống mặt nước.

Anh hiền lành, chăm chỉ và đặc biệt rất yêu tiếng chuông chùa. Người trong vùng thường nói:
— Nghĩa nghe tiếng chuông còn rõ hơn nghe tiếng gọi tên mình.

Vì vậy, sư cụ trong chùa thường nhờ anh phụ việc quét sân, lau tượng và đặc biệt là gác chuông mỗi sáng sớm.

Anh được dân quanh vùng gọi bằng cái tên giản dị: “người gác chuông”.

Nghĩa thường nói:
— Một tiếng chuông đúng lúc có thể làm lòng người yên lại.

Những ngày sau cách mạng, nhiều cán bộ địa phương bí mật gặp nhau quanh khu vực chùa để bàn việc giữ gìn trật tự và bảo vệ thành quả vừa giành được. Chùa trở thành nơi kín đáo và an toàn giữa lòng thành phố.

Sư cụ tin tưởng nên giao cho Nghĩa một nhiệm vụ âm thầm: dùng tiếng chuông làm tín hiệu báo động nếu phát hiện có biến.

Ba hồi chuông chậm là bình yên.

Hai hồi nhanh, một hồi dồn dập là có nguy hiểm.

Từ đó, Nghĩa vừa gác chuông, vừa âm thầm quan sát từng con đường quanh chùa.

Một buổi chiều cuối tháng Chín, tin báo có nhóm phá hoại trà trộn vào khu vực trung tâm để gây rối trong một cuộc họp quan trọng gần chùa.

Nếu không báo kịp thời, tình hình có thể hỗn loạn.

Hôm ấy trời mưa nhẹ, sân chùa vắng lặng, lá sen rơi lác đác trên mặt hồ.

Nghĩa đang lau chuông thì nhìn thấy vài người lạ có biểu hiện bất thường tiến vào khu vực gần nơi họp.

Không chần chừ, anh lập tức chạy lên gác chuông.

Bàn tay run vì gấp gáp nhưng ánh mắt vẫn rất vững vàng.

“Boong… boong… boong…”

Tiếng chuông vang lên dồn dập giữa buổi chiều mưa, ngân xa khắp phố phường.

Những người bên trong hiểu ngay tín hiệu, nhanh chóng chuyển hướng và bảo vệ cuộc họp an toàn.

Kế hoạch phá rối bị ngăn chặn kịp thời.

Nhưng chính lúc ấy, những kẻ lạ mặt phát hiện ra người báo tin.

Để giữ thời gian cho mọi người rút lui, Nghĩa vẫn tiếp tục đứng bên quả chuông lớn, gõ thêm những hồi cuối cùng.

Tiếng chuông ngân dài giữa trời Hà Nội.

Và anh đã mãi mãi nằm lại nơi sân chùa thân thuộc.

Nhiều năm sau, mỗi khi tiếng chuông Chùa Một Cột vang lên trong buổi sớm, người dân vẫn nhớ đến chàng trai gác chuông năm ấy — người đã dùng âm thanh bình yên nhất để bảo vệ những ngày đầu độc lập.

Người gác chuông ở chùa Một Cột không chỉ giữ nhịp chuông cho một ngôi chùa cổ, mà còn giữ niềm tin, sự bình yên và khát vọng tự do của dân tộc trong những ngày đầu dựng xây đất nước mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn