Bài viết

Người Gác Chuông Ở Thành Cổ

Đắk Lắk09/05/2026Nguyễn Quách Phương Chi (Trường Hà Huy Tập)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, giữa bom đạn rung trời ở Thành cổ, anh Lực mới chỉ vừa tròn 20 tuổi. Công việc của anh là giữ đường dây liên lạc giữa các đơn vị chiến đấu.

Mỗi lần pháo dội xuống, dây điện thoại lại đứt. Và cứ thế, anh lại ôm cuộn dây lao ra giữa khói lửa để nối lại.

Đồng đội gọi anh là “người gác chuông”, bởi chỉ cần tiếng máy liên lạc reo lên là anh lập tức có mặt.

Có một đêm mưa rất lớn, đơn vị mất liên lạc hoàn toàn với mũi chiến đấu phía trước. Anh Lực cùng người bạn thân tên Hòa bò suốt gần hai cây số dưới làn pháo sáng để tìm chỗ dây bị đứt.

Khi gần nối xong, một quả pháo rơi xuống.

Anh Lực tỉnh dậy trong hầm cứu thương, còn Hòa thì mãi mãi nằm lại bên đoạn dây điện thoại còn dang dở.

Nhiều năm sau hòa bình, ông Lực quay lại Thành cổ. Trong ba lô cũ, ông vẫn giữ chiếc kìm nối dây đã cháy sém năm nào.

Ông nói với lớp học sinh tham quan:

“Ngày đó, chú tụi con hy sinh nhiều lắm… chỉ để giữ cho tiếng gọi đồng đội không bao giờ bị tắt.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn