Cựu Thanh niên xung phong

Người Gác Chuông Trên Đỉnh Đồi (7)

Trong những năm tháng hoa lửa, một người đàn ông bình dị đã tình nguyện đảm nhận công việc cảnh giới trên đỉnh đồi để báo động cho dân làng mỗi khi có nguy hiểm. Qua lời kể của nhân chứng Nguyễn Hữu Phong, câu chuyện khắc họa lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm của những con người bình thường giữa chiến tranh.

Đồng Nai12/06/2026Mỵ Thị Hoàng (trường MN Ngọc Lan)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Nguyễn Hữu Phong. Trước chiến tranh, tôi là giáo viên của trường làng. Khi chiến sự trở nên ác liệt, tôi vừa dạy học vừa tham gia lực lượng dân quân địa phương.

Làng tôi nằm giữa một thung lũng nhỏ, xung quanh là những quả đồi thấp. Trên đỉnh ngọn đồi cao nhất có một chiếc chuông bằng sắt được treo trên khung gỗ. Mỗi khi phát hiện nguy hiểm, người trực gác sẽ đánh chuông để báo động cho toàn làng xuống hầm trú ẩn.

Người đảm nhận công việc ấy là ông Trần Văn Khoa, năm mươi lăm tuổi.

Ông vốn là thợ mộc. Dáng người gầy, ít nói nhưng rất được dân làng kính trọng.

Mỗi ngày, từ sáng sớm đến tối muộn, ông đều có mặt trên đỉnh đồi để quan sát bầu trời.

Có lần tôi hỏi:

— Công việc này nguy hiểm lắm, sao bác không để người trẻ làm?

Ông chỉ cười:

— Các cậu còn nhiều việc khác. Tôi già rồi, làm được việc gì cho làng thì làm.

Những ngày ấy, trường học phải sơ tán vào khu rừng gần làng. Mỗi khi nghe tiếng chuông vang lên, thầy trò chúng tôi lập tức chạy xuống hầm trú ẩn.

Tiếng chuông của ông Khoa đã nhiều lần giúp dân làng tránh được nguy hiểm.

Một buổi trưa mùa hè, khi học sinh đang học thì tiếng chuông bất ngờ vang lên dồn dập.

Không ai chần chừ.

Tất cả nhanh chóng xuống hầm.

Chỉ ít phút sau, những tiếng nổ lớn vang lên từ phía cánh đồng.

May mắn thay, nhờ báo động kịp thời nên không ai bị thương.

Chiều hôm đó, tôi lên đỉnh đồi mang nước cho ông Khoa.

Ông ngồi dưới bóng cây, mồ hôi vẫn còn đọng trên trán.

Tôi nói:

— Hôm nay bác phát hiện sớm quá.

Ông nhìn xuống ngôi làng phía xa rồi đáp:

— Chỉ cần mọi người an toàn là được.

Thời gian trôi qua, công việc gác chuông vẫn diễn ra đều đặn.

Cho đến một ngày cuối năm.

Hôm ấy thời tiết rất xấu, mây đen kéo kín bầu trời.

Khoảng giữa buổi chiều, tiếng chuông lại vang lên liên hồi.

Người dân nhanh chóng sơ tán.

Nhưng khi mọi người trở lại sau đợt nguy hiểm, không thấy ông Khoa đâu.

Chúng tôi lập tức lên đỉnh đồi tìm kiếm.

Ông được phát hiện bên cạnh chiếc chuông sắt.

Trong lúc cố gắng báo động cho dân làng, ông đã bị thương nặng.

Dù được đưa đi cứu chữa, ông không qua khỏi.

Ngày tiễn đưa ông, gần như toàn bộ dân làng đều có mặt.

Không ai quên người đàn ông đã dành những năm tháng cuối đời để bảo vệ mọi người.

Sau chiến tranh, chiếc chuông cũ được giữ lại như một kỷ vật.

Bên cạnh đó, dân làng dựng một tấm bia nhỏ ghi tên ông Trần Văn Khoa.

Mỗi lần đi ngang qua ngọn đồi ấy, tôi vẫn nhớ đến hình ảnh người thợ mộc già lặng lẽ nhìn về phía chân trời, luôn sẵn sàng đánh lên hồi chuông báo động vì sự bình yên của cả làng.

Ý nghĩa

Lòng dũng cảm không chỉ thể hiện nơi chiến trường. Đôi khi, những người anh hùng lớn nhất lại là những con người bình dị, âm thầm làm tròn trách nhiệm của mình để bảo vệ người khác trong những thời khắc khó khăn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Gác Chuông Trên Đỉnh Đồi (7) | Câu chuyện thời hoa lửa