Bài viết

Người gác cờ trên đỉnh Đống Đa

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1789, khi đoàn quân Tây Sơn tiến ra Bắc đánh tan quân Thanh xâm lược, vùng gò Đống Đa trở thành nơi ghi dấu chiến thắng lẫy lừng của dân tộc. Dưới sự chỉ huy của Quang Trung, quân dân ta đã làm nên một mùa xuân lịch sử rực rỡ.

Tại một làng nhỏ ven kinh thành Thăng Long có chàng trai tên Khải vừa tròn hai mươi tuổi.

Khải sinh ra trong gia đình làm nghề nhuộm vải. Cha anh nổi tiếng với những tấm vải đỏ thắm dùng may cờ hội làng, còn mẹ bán hàng ở chợ đầu làng. Từ nhỏ, anh đã quen với sắc đỏ của vải, tiếng khung cửi và những ngày hội đông vui mỗi độ xuân về.

Anh khỏe mạnh, nhanh nhẹn và đặc biệt rất giỏi leo trèo, chạy nhanh qua những con ngõ nhỏ quanh kinh thành. Người trong làng thường nói:
— Khải leo cây nhanh như sóc, trèo tường cũng chẳng ai bằng.

Khi quân Thanh tràn vào chiếm đóng Thăng Long, dân chúng sống trong lo lắng và căm giận. Tin quân Tây Sơn kéo ra Bắc như ngọn lửa thắp lại niềm hy vọng trong lòng mọi người.

Khải không chần chừ, tình nguyện tham gia đội dân binh hỗ trợ nghĩa quân.

Nhờ sự nhanh nhẹn và thông thuộc địa hình, anh được giao nhiệm vụ giữ cờ hiệu trên gò cao gần Đống Đa — nơi dùng để truyền tín hiệu giữa các cánh quân trong trận đánh quyết định.

Cha anh trao cho con mảnh vải đỏ và nói:
— Lá cờ này không chỉ là tín hiệu, mà là niềm tin của cả dân mình.

Từ đó, Khải luôn mang theo lá cờ đỏ như một lời hứa.

Sáng mùng 5 Tết năm Kỷ Dậu, sương xuân còn phủ nhẹ trên cánh đồng thì tiếng trống trận đã vang lên. Quân Tây Sơn mở cuộc tổng tiến công vào đồn giặc.

Khải đứng trên gò cao, tay giữ chặt lá cờ hiệu, mắt dõi theo từng chuyển động của chiến trường.

Khi quân chủ lực của Quang Trung đánh thẳng vào phòng tuyến chính, anh lập tức phất cao lá cờ đỏ làm hiệu.

Lá cờ tung bay giữa khói lửa như ngọn lửa giữa mùa xuân.

Các cánh quân nhanh chóng phối hợp, quân Thanh rơi vào hỗn loạn. Tiếng hò reo, tiếng trống trận và vó ngựa dồn dập khắp nơi.

Trong lúc ác liệt nhất, vị trí gò cờ bị địch phát hiện.

Để giữ tín hiệu không bị gián đoạn, Khải vẫn đứng vững trên đỉnh gò, tiếp tục phất cờ giữa làn tên bắn tới.

Chiến thắng Ngọc Hồi – Đống Đa vang dội, quân Thanh đại bại, Thăng Long được giải phóng.

Nhưng Khải đã mãi mãi nằm lại bên lá cờ đỏ trên đỉnh gò Đống Đa.

Nhiều năm sau, mỗi dịp đầu xuân, người dân vẫn kể về chàng trai giữ cờ năm ấy — người đã dùng tuổi trẻ của mình góp phần làm nên mùa xuân chiến thắng của dân tộc.

Người gác cờ trên đỉnh Đống Đa không chỉ giữ một lá cờ hiệu, mà còn giữ niềm tin, lòng yêu nước và khát vọng tự do của cả một dân tộc trong thời khắc lịch sử trọng đại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn