Người gác con đường lửa
Năm 1972, chiến trường miền Nam bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Trên tuyến đường Trường Sơn, từng đoàn xe vận tải nối nhau ngày đêm chở lương thực, vũ khí và thuốc men vào chiến trường. Đối với quân đội Việt Nam, con đường ấy chính là mạch máu của cách mạng. Vì vậy, máy bay Mỹ liên tục ném bom nhằm cắt đứt tuyến chi viện chiến lược này.
Giữa đại ngàn Trường Sơn, anh bộ đội tên Vinh được giao nhiệm vụ canh gác một cây cầu nhỏ bắc qua khe núi sâu. Vinh quê ở miền Tây Nam Bộ, mới hai mươi ba tuổi. Ba năm xa nhà, anh chưa một lần được gặp lại mẹ già.
Đêm ấy, rừng Trường Sơn tối đen như mực. Sương phủ kín những triền núi. Tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng suối chảy xa xa tạo nên âm thanh lạnh lẽo giữa đại ngàn.
Vinh đang kiểm tra đoạn đường gần cầu thì bất ngờ tiếng còi báo động vang lên xé tan màn đêm.
“Máy bay Mỹ!”
Chỉ vài giây sau, bầu trời rực sáng bởi pháo sáng và tiếng động cơ gầm rú dữ dội. Bom bắt đầu trút xuống như mưa.
Mặt đất rung chuyển.
Đất đá tung mù mịt.
Những thân cây lớn bị sức ép bom quật ngã đổ ầm xuống triền núi.
Một quả bom rơi sát đầu cầu khiến cả cây cầu rung lên dữ dội. Một đoạn thành cầu sập xuống khe sâu.
Tiếng chỉ huy vang lên:
“Bằng mọi giá phải giữ cầu! Đoàn xe phía sau sắp tới!”
Vinh cùng đồng đội lập tức lao ra giữa khói bụi. Ai cũng hiểu nếu cây cầu bị phá hỏng hoàn toàn, hàng chục xe vận tải phía sau sẽ mắc kẹt trước khi trời sáng.
Bom vừa ngớt, từ phía xa đã vang lên tiếng động cơ xe tải.
Một chiến sĩ lo lắng:
“Không kịp sửa đâu!”
Vinh nhìn đoạn cầu bị sập rồi siết chặt hàm:
“Còn người là còn cầu.”
Không ai bảo ai, tất cả lao vào công việc.
Người kéo gỗ.
Người khuân đá.
Người lấp hố bom.
Vinh buộc dây thừng ngang lưng rồi trèo xuống mép cầu đang nứt gãy để gia cố thanh chống.
Dưới khe núi, nước suối chảy xiết đập vào vách đá vang vọng dữ dội.
Đôi tay anh rớm máu vì đá sắc nhưng vẫn cố ghì chặt từng thanh gỗ.
Mồ hôi hòa cùng bùn đất phủ kín gương mặt người lính trẻ.
Bất ngờ, tiếng máy bay lại gầm lên phía trên.
“Máy bay quay lại!”
Mọi người vội lao xuống giao thông hào.
Chỉ còn Vinh vẫn bám chặt thành cầu.
Một đồng đội hét lớn:
“Vinh! Mau xuống!”
Nhưng anh lắc đầu.
“Nếu dừng lại, xe không qua được!”
Bom tiếp tục dội xuống.
Sức ép kinh hoàng khiến cây cầu rung bần bật.
Một mảnh bom sượt qua vai làm máu thấm đỏ áo lính của Vinh.
Anh đau điếng nhưng vẫn nghiến răng giữ chặt thanh gỗ cuối cùng.
Cuối cùng, gần nửa đêm, cây cầu tạm thời được nối lại.
Chiếc xe vận tải đầu tiên chầm chậm lăn bánh qua cầu giữa sự hồi hộp nghẹt thở của tất cả mọi người.
Chiếc thứ hai…
Chiếc thứ ba…
Khi chiếc xe cuối cùng vượt qua an toàn, cả đơn vị mới òa lên sung sướng.
Vinh ngồi phịch xuống mép đường, đôi bàn tay bê bết máu.
Người chỉ huy bước đến siết chặt vai anh:
“Cậu đã giữ được mạch máu của chiến trường.”
Vinh chỉ cười nhẹ rồi nhìn theo những đoàn xe khuất dần vào màn sương Trường Sơn.
Trong khoảnh khắc ấy, anh nhớ quê hương da diết.
Nhớ dòng sông miền Tây mùa nước nổi.
Nhớ căn nhà lá nhỏ có mẹ già đang ngày đêm ngóng tin con.
Nhưng người lính trẻ hiểu rằng phía trước những đoàn xe kia là đồng bào miền Nam đang chờ ngày giải phóng.
Đêm ấy, giữa đại ngàn bom đạn, những người lính Trường Sơn đã chiến đấu như thế để giữ từng cây cầu, từng con đường cho đất nước.
Họ không chỉ bảo vệ tuyến đường vận tải.
Họ đang giữ niềm tin chiến thắng cho cả dân tộc Việt Nam trong những năm tháng thời hoa lửa.



