Người có công giúp đỡ cách mạng

NGƯỜI GÁC CỔNG BẢN GIỮA THỜI HOA LỬA

Quảng Trị04/08/2026Xã Nguyễn Nghiêm (Đoàn xã Nguyễn Nghiêm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hồ Văn Tơr sinh năm 1928 trong một gia đình nhiều đời sinh sống dưới chân dãy Trường Sơn. Ngay từ thuở nhỏ, ông đã được cha dạy cách quan sát thiên nhiên, đọc dấu chân người và thú, nhận biết sự thay đổi của rừng qua tiếng chim, tiếng gió và dòng nước.

Lớn lên giữa núi rừng, Tơr hiểu từng lối mòn dẫn vào bản. Ông biết nơi nào có thể đi được trong mùa mưa, nơi nào phải tránh khi nước lũ dâng cao và đâu là con đường an toàn nhất.

Khi chiến tranh lan đến vùng biên, bản làng nhiều lần phải đối mặt với hiểm nguy. Người dân cần một người bình tĩnh, hiểu địa hình và được mọi người tin tưởng để tổ chức việc bảo vệ bản. Hồ Văn Tơr được giao nhiệm vụ ấy.

Mỗi ngày, ông cùng một số thanh niên thay nhau quan sát các lối vào bản. Ông không mang theo nhiều vũ khí, nhưng mang theo kinh nghiệm, sự tỉnh táo và trách nhiệm đối với cộng đồng.

Ông luôn căn dặn mọi người rằng điều quan trọng nhất là bảo vệ tính mạng của dân bản và giữ sự đoàn kết. Trong lúc khó khăn, không ai được hành động nóng vội hay bỏ rơi người khác.

Có những đêm mưa rừng kéo dài, ông vẫn thức trắng bên cửa rừng để theo dõi tình hình. Chỉ một dấu hiệu bất thường cũng đủ khiến ông lập tức báo cho cả bản chuẩn bị ứng phó.

Không ít lần, ông giúp những đoàn người đi qua bản bằng cách chỉ những lối mòn ít người biết, tránh những khu vực nguy hiểm và tìm nguồn nước sạch giữa rừng sâu.

Ông luôn nhớ hình ảnh những người lính trẻ dừng chân bên bếp lửa của bản. Họ chỉ ở lại một đêm rồi tiếp tục hành trình, nhưng sự lễ phép, chân thành và quyết tâm của họ khiến ông ghi nhớ suốt đời.

Sau ngày đất nước thống nhất, Hồ Văn Tơr tiếp tục được bà con tín nhiệm bầu làm già làng. Ông dành nhiều thời gian hòa giải những mâu thuẫn nhỏ trong cộng đồng, vận động người dân đoàn kết, chăm lo sản xuất và cho con cháu đến trường.

Ông luôn nói rằng muốn bản làng phát triển thì trước hết phải giữ được sự đồng lòng. Khi mọi người biết lắng nghe và giúp đỡ nhau, không có khó khăn nào là không thể vượt qua.

Ở tuổi 98, bước chân ông đã chậm, nhưng trí nhớ vẫn minh mẫn. Mỗi khi có dịp gặp thanh niên trong bản, ông kể lại những câu chuyện về một thời khói lửa, không phải để nhắc đến mất mát, mà để các em hiểu giá trị của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn