NGƯỜI GÁC CỔNG TRƯỜNG
NGƯỜI GÁC CỔNG TRƯỜNG
Mùa xuân năm 1968, chiến tranh diễn ra ác liệt tại nhiều nơi ở miền Nam. Những ngày Tết vốn là thời gian để mọi người sum họp, nhưng tiếng súng khiến cuộc sống của người dân trở nên bất an.
Ở một thị trấn nhỏ, có một cậu bé tên Minh sống cùng mẹ. Minh rất thích đi học và luôn mơ ước sau này trở thành thầy giáo.
Cha Minh là một người lính. Trước khi lên đường, ông dặn con:
— Con cố gắng học nhé. Sau này đất nước hòa bình, con phải xây dựng quê hương.
Minh gật đầu.
— Con sẽ học thật giỏi để cha vui.
Tết Mậu Thân năm 1968 đến.
Minh vẫn nhớ những ngày Tết trước kia, khi cả nhà quây quần bên nhau. Nhưng năm ấy, không khí trở nên căng thẳng.
Khi Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 diễn ra trên nhiều địa bàn miền Nam, chiến sự trở nên dữ dội. Nhiều khu vực dân cư bị ảnh hưởng, trường học phải đóng cửa.
Minh phải nghỉ học.
Cậu rất buồn.
Mỗi sáng, Minh vẫn đi ngang qua ngôi trường cũ. Cánh cổng đóng im lìm, sân trường vắng bóng học sinh.
Một hôm, Minh thấy người thầy giáo già đang đứng trước cổng.
Thầy nói:
— Rồi sẽ có ngày cánh cổng này mở lại.
Minh hỏi:
— Bao giờ ạ?
Thầy mỉm cười:
— Khi mọi người không còn phải sợ tiếng súng nữa.
Từ đó, Minh thường đến giúp thầy dọn dẹp trường.
Hai thầy trò sửa lại bàn ghế, quét sân và giữ gìn những cuốn sách còn lại.
Dù trường chưa thể mở cửa, họ vẫn tin rằng một ngày nào đó học sinh sẽ trở lại.
Nhiều tháng trôi qua.
Một ngày, Minh nhận được tin cha mình đã hy sinh.
Cậu ngồi lặng rất lâu.
Thầy giáo đặt tay lên vai Minh:
— Cha em đã mong em được học. Vì vậy, đừng bỏ việc học.
Minh lau nước mắt và gật đầu.
Cậu tiếp tục học bằng những cuốn sách cũ.
Mỗi tối, dưới ánh đèn dầu, Minh đọc từng trang sách.
Cậu nhớ lời cha:
“Sau này đất nước hòa bình, con phải xây dựng quê hương.”
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.
Cánh cổng trường mở lại.
Những học sinh đầu tiên trở về trong tiếng cười.
Minh lúc ấy đã trưởng thành.
Cậu trở thành giáo viên và quay lại chính ngôi trường năm xưa.
Ngày đầu tiên đứng trên bục giảng, Minh nhìn ra sân trường.
Những hàng cây đã lớn.
Những chiếc bàn mới được đặt ngay ngắn.
Tiếng học sinh đọc bài vang lên trong lớp.
Minh bất giác nhớ đến cha.
Anh hiểu rằng ước mơ năm nào của mình đã trở thành hiện thực.
Sau mỗi giờ học, Minh thường đứng trước cổng trường.
Anh muốn nhớ đến người thầy đã từng nói với mình rằng cánh cổng rồi sẽ mở lại.
Và anh cũng muốn nhớ đến cha, người đã gửi gắm một ước mơ giản dị vào tương lai của con trai.
Chiến tranh có thể khiến cánh cổng trường đóng lại trong một thời gian, nhưng không thể đóng lại khát vọng học tập và niềm tin vào tương lai. Từ những năm tháng Mậu Thân đầy đau thương, thế hệ sau càng hiểu rằng một lớp học bình yên, một tiếng trống trường và tiếng cười trẻ nhỏ chính là những điều đáng được trân trọng và gìn giữ.



