Người Gác Cửa Trạm Quân Y
âu chuyện được kể lại bởi một cựu chiến binh từng nhiều lần ra vào trạm quân y dã chiến trong những năm chiến tranh ác liệt. Ông nói, giọng chậm rãi: “Ở trạm ấy, người ta nhớ bác sĩ là người mổ giỏi, y tá là người nhanh tay. Nhưng tôi lại nhớ nhất một cô y tá… chuyên ngồi ở cửa hầm.” Cô tên Thảo, còn rất trẻ. Không phải lúc nào cũng trực tiếp tham gia phẫu thuật, nhưng lại là người đầu tiên đón thương binh từ ngoài trận địa đưa về. Công việc của cô tưởng chừng đơn giản: ghi tên, phân loại, hỗ trợ cáng, chuyển người vào trong. Nhưng thực ra, đó là vị trí nguy hiểm và căng thẳng nhất. Bởi có những đêm, thương binh về liên tục. Có người còn tỉnh, có người đã mê man. Có người không còn kịp nói tên mình. Cô Thảo luôn là người cúi xuống đầu tiên, áp tai nghe từng hơi thở, nắm lấy tay từng người để kiểm tra dấu hiệu còn sống. Ông kể, có một lần trời mưa lớn, trạm nhận cùng lúc nhiều thương binh từ mặt trận rút về. Cửa hầm chật kín cáng. Ai cũng vội. Trong đám ấy, có một chiến sĩ trẻ bị thương rất nặng, máu thấm ướt áo, gần như không còn phản ứng. Khi đưa đến cửa hầm, nhiều người tưởng anh đã không qua khỏi. Nhưng cô Thảo vẫn không buông. Cô quỳ xuống bên cáng, đặt tay lên ngực anh, rồi ghé sát: “Anh còn nghe được không? Nếu còn, hãy cố thêm một chút.” Không ai trả lời. Nhưng cô vẫn giữ tay anh, không rời. Một lúc sau, cô quay sang bác sĩ, nói rất nhanh: “Còn dấu hiệu yếu. Cứu ngay.” Ca mổ hôm đó kéo dài suốt đêm. Khi trời sáng, người chiến sĩ trẻ qua khỏi cơn nguy kịch. Ai cũng nói đó là một may mắn. Nhưng ông cựu chiến binh thì lắc đầu: “Không chỉ là may mắn. Là vì có người không bỏ cuộc ngay từ cửa hầm.” Sau này, ông nhiều lần quay lại tìm cô Thảo. Nhưng trạm cũ đã chuyển, người cũng đã đi nhiều hướng khác nhau. Không ai biết rõ cô về đâu, chỉ nghe nói sau chiến tranh cô tiếp tục công tác ngành y ở một nơi xa. Ông chỉ còn nhớ hình ảnh cuối cùng: cô ngồi ở cửa hầm, tay vẫn dính vết máu, mắt nhìn ra rừng tối, chờ những cáng thương binh tiếp theo. Ông kết lại: “Chiến tranh có nhiều người ở tuyến đầu. Nhưng cũng có những người đứng ở cửa sinh tử. Họ không cầm súng, nhưng họ giữ lại sự sống ngay từ giây đầu tiên.”


