Cựu chiến binh

Người Gác Cuối Cùng

Lào Cai09/05/2026Nguyễn Thị Vân (Đoàn Xã Bát Xát)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Hai năm 1979, tôi được phân công trực gác tại một chốt nhỏ nằm ở cuối thung lũng. Chốt chỉ có một căn hầm đất và một đoạn chiến hào ngắn. Nhiệm vụ của chúng tôi là cảnh giới con đường mòn dẫn về phía sau – con đường mà xe tiếp tế và thương binh vẫn đi qua mỗi đêm.

Chốt nhỏ, nhưng nếu mất, phía sau sẽ không còn đường lui.

Đêm hôm ấy trời không trăng. Núi rừng tối đen như mực. Chúng tôi thay phiên nhau gác, mỗi ca hai tiếng. Đến lượt tôi và anh Hưng – người lớn tuổi nhất tổ.

Anh Hưng ít nói, nhưng rất điềm tĩnh. Trước khi nhận ca, anh chỉ nói:
“Đêm nay yên quá. Cứ bình tĩnh mà nghe.”

Chúng tôi ngồi trong hầm, nhìn ra con đường mòn chìm trong bóng tối. Chỉ có tiếng gió lùa qua cỏ khô và tiếng suối xa xa.

Khoảng gần nửa đêm, anh Hưng khẽ chạm vào vai tôi.

“Tôi nghe thấy gì đó.”

Tôi nín thở. Ban đầu chỉ là tiếng lá khô rất nhẹ. Rồi tiếng bước chân. Nhiều hơn một người.

Anh Hưng ra hiệu chuẩn bị. Chúng tôi căng mắt nhìn về phía con đường, nhưng bóng tối dày đặc khiến mọi thứ mờ như khói.

Khi những bóng người tiến gần, anh Hưng thì thầm:
“Đợi thêm chút nữa.”

Khoảnh khắc ấy dài như vô tận.

Rồi anh hét lớn:
“Bắn!”

Tiếng súng nổ vang, phá tan màn đêm. Ánh chớp lóe lên từng nhịp, soi rõ con đường mòn chỉ trong tích tắc.

Trận đánh diễn ra nhanh nhưng dữ dội. Họ tìm cách vượt qua chốt để tiến sâu vào phía sau. Chúng tôi bám chặt chiến hào, bắn từng loạt ngắn.

Đạn va vào bờ đất tung lên từng mảng. Khói súng cay xè mắt.

Giữa lúc căng thẳng nhất, băng đạn của tôi rỗng. Tôi cúi xuống thay băng mới, tay run vì vội.

Khi ngẩng lên, tôi thấy anh Hưng vẫn đang bắn, người hơi nhô khỏi mép hào.

Anh quay sang tôi, nói rất nhanh:
“Giữ vững nhé.”

Đó là câu cuối cùng tôi nghe từ anh trong đêm ấy.

Gần sáng, tiếng súng dần thưa. Con đường mòn lại chìm vào im lặng. Sương bắt đầu phủ xuống thung lũng.

Chúng tôi vẫn giữ được chốt.

Tôi ngồi tựa vào vách hầm, mệt đến mức không còn cảm giác gì nữa. Khi ánh sáng đầu tiên ló lên, con đường hiện ra rõ dần – ướt sương và đầy dấu vết của một đêm dài.

Nhiều năm sau, tôi trở lại nơi ấy. Con đường mòn đã được mở rộng thành đường đất lớn. Xe tải chạy qua, bụi bay mù.

Không ai biết từng có một chốt nhỏ nằm ở cuối thung lũng. Không ai biết từng có những người lính trẻ đứng gác trong đêm tối, giữ con đường cho người khác đi qua.

Tôi đứng rất lâu bên vệ đường, nghe tiếng gió thổi qua cỏ.

Và trong ký ức mình, đêm ấy vẫn còn nguyên – đêm mà tôi hiểu thế nào là người gác cuối cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn