Bài viết

Người Gác Đập Giữ Đồng Lúa Biên Cương

Đồng Tháp12/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lưu Văn Quang, sinh năm 1964, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Sinh ra tại vùng quê miền Tây Nam Bộ, ông sớm quen với ruộng đồng, kênh rạch và cuộc sống lao động vất vả của người dân vùng biên.

Những năm giữa thập niên 1980, khi nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam vẫn còn nhiều gian nan, ông tham gia lực lượng phục vụ dân vận và hậu cần tại khu vực giáp biên. Ngoài nhiệm vụ hỗ trợ đơn vị đóng quân, ông còn cùng đồng đội giúp người dân địa phương gia cố bờ đập, khai thông dòng nước và bảo vệ mùa màng trong điều kiện thiên tai thường xuyên xảy ra.

Ngày ấy, vùng biên còn nhiều nơi hoang hóa, hệ thống thủy lợi đơn sơ nên mỗi mùa mưa lớn đều tiềm ẩn nguy cơ vỡ đập, ngập lúa. Ông Lưu Văn Quang vốn là người chịu khó, am hiểu địa hình đồng ruộng nên thường được giao phụ trách các đoạn đê bao xung yếu.

Một tình tiết khiến nhiều người nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa năm 1987.

Sau nhiều ngày mưa lớn liên tục, nước từ thượng nguồn đổ về làm một đoạn đập đất gần cánh đồng của bà con bắt đầu bị xói lở nghiêm trọng. Nếu đoạn đập này vỡ, hàng chục hecta lúa sắp thu hoạch cùng khu vực đóng quân phía trong sẽ bị nước nhấn chìm.

Giữa đêm tối, khi nghe tin nước đang tràn mạnh qua mặt đập, ông Lưu Văn Quang lập tức cùng vài đồng đội mang cuốc, bao cát và đèn dầu ra hiện trường. Mưa lớn cộng với dòng nước chảy xiết khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn, nhiều đoạn bùn lầy ngập tới đầu gối.

Khi đến nơi, ông phát hiện phần thân đập đã xuất hiện một khoảng nứt lớn, nước đang cuốn đất trôi từng mảng. Không chần chừ, ông trực tiếp lội xuống dòng nước lạnh để cùng mọi người đóng cọc, chèn bao cát giữ phần đập sắp vỡ.

Điều nguy hiểm là dòng nước mạnh liên tục đẩy bật các bao cát vừa đặt xuống. Có lúc ông bị trượt chân ngã nhào xuống mép nước nhưng vẫn nhanh chóng đứng dậy tiếp tục công việc. Suốt nhiều giờ liền, ông cùng đồng đội thay phiên nhau đắp đất, chặn dòng nước đang tràn qua thân đập.

Đến gần sáng, đoạn đập cuối cùng cũng được gia cố tạm thời, giữ được dòng nước không tràn vào cánh đồng phía trong. Những ruộng lúa của bà con và khu vực đóng quân đều an toàn sau đêm mưa dữ dội ấy.

Một người dân địa phương năm đó xúc động kể lại:

“Đêm đó nếu không có mấy chú bộ đội cùng anh Quang giữ đập tới sáng thì lúa của bà con chắc mất trắng”.

Nhắc về chuyện cũ, ông Lưu Văn Quang chỉ cười hiền:

“Hồi đó chỉ nghĩ cố giữ được bờ đập để bà con còn có lúa, anh em trong đơn vị cũng yên tâm công tác”.

Những năm tháng gian khó nơi biên giới nay đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của người chiến sĩ dân vận năm ấy vẫn còn được nhiều người nhắc nhớ. Điều đáng quý ở ông không phải những chiến công lớn lao, mà là tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng vì cuộc sống của nhân dân nơi vùng biên.

Câu chuyện về người gác đập giữ đồng lúa biên cương là minh chứng rằng trong thời chiến và những năm tháng bảo vệ Tổ quốc, có biết bao con người âm thầm cống hiến từ những việc rất đời thường. Chính từ những đêm dầm mưa giữ bờ đập, từ đôi bàn tay lấm bùn nhưng không lùi bước trước khó khăn, họ đã góp phần giữ gìn sự bình yên và cuộc sống cho quê hương nơi tuyến đầu đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn