Bài viết

Người Gác Đêm

Ninh Bình21/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một cây cầu nhỏ thuộc miền Trung, chiến sĩ công binh tên Vượng có nhiệm vụ canh giữ và sửa cầu sau mỗi trận oanh tạc. Ban ngày cầu là mục tiêu của máy bay, ban đêm lại trở thành con đường sống cho những đoàn xe ra tiền tuyến.

Vượng vốn là thầy giáo làng. Đôi bàn tay từng cầm phấn trắng giờ chai sần vì bê đá, vác gỗ. Đêm nào anh cũng ngâm thơ để quên mệt mỏi. Đồng đội thường bảo: “Tiếng thơ của Vượng át cả tiếng bom.”

Một tối cuối đông, máy bay địch đánh sập nửa nhịp cầu. Dòng sông cuộn đỏ phù sa. Nếu không sửa kịp, đoàn xe chở thuốc men sẽ bị kẹt lại. Vượng cùng tổ công binh lao xuống nước giữa trời rét cắt da. Họ đóng cọc, buộc dây, thay từng tấm ván trong ánh pháo sáng trắng lạnh.

Khi đoàn xe cuối cùng qua cầu an toàn, Vượng ngồi tựa lan can, bàn tay rớm máu. Anh nhìn về phía chân trời, nơi bình minh vừa lên sau màn sương.

Nhiều năm sau chiến tranh, cây cầu ấy được xây mới bằng bê tông. Người dân trong vùng vẫn gọi nó là “cầu thơ”, bởi họ không quên người lính năm xưa từng đọc thơ giữa tiếng bom để giữ cho con đường không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn