Người gác đêm cuối cùng
Ở tiền tuyến, anh lính trẻ thường được phân công gác ca đêm. Đó là ca trực buồn nhất, chỉ có tiếng gió và nỗi cô đơn. Có hôm anh nghe tiếng bước chân, tưởng địch, nhưng hóa ra là bạn đồng ngũ mang cho anh cốc nước ấm. “Cố lên, mai trời sáng”, người bạn nói. Những lời ấy giúp anh đi qua nhiều đêm dài. Khi chiến tranh kết thúc, anh trở thành bảo vệ trường làng. Mỗi đêm đi tuần, anh cảm thấy nhẹ nhàng hơn, vì giờ đây chỉ phải canh giữ bình yên.



