Người gác đêm cuối cùng
Xóm nhỏ ven quốc lộ đêm nào cũng rung lên bởi tiếng bom. Cụ Bốn, đã ngoài sáu mươi, vẫn tình nguyện gác đêm ở đầu làng. Cụ không cầm súng, chỉ có chiếc đèn pin nhỏ và cái kẻng treo bên cột bạch đàn. Mỗi khi nghe động cơ máy bay, cụ lại lặng lẽ căng tai nghe, chờ đúng thời điểm thì gõ kẻng báo hiệu.
Có đêm, máy bay bay rất thấp. Cụ Bốn biết rõ mình đang ở vị trí nguy hiểm nhất, nhưng vẫn đứng im gióng kẻng cho dân chạy kịp xuống hầm. Bom trút xuống dữ dội, ánh lửa bao trùm xóm làng.
Sáng hôm sau, dân làng sống sót quay lại thì chỉ còn chiếc kẻng méo mó treo lơ lửng. Từ đó, mỗi đêm yên tĩnh, người ta vẫn bảo nhau rằng bóng dáng cụ Bốn dường như còn đứng đó, gác cho xóm làng trong những năm tháng hoa lửa.



