NGƯỜI GÁC ĐÊM CUỐI CÙNG
Đêm ấy, anh Hào nhận nhiệm vụ gác thay cho một đồng đội vừa ngất vì sốt rét. Trời tối đặc, sương xuống dày, rừng im ắng đến bất thường. Anh khoác súng, đứng vào vị trí quen thuộc, mắt không rời khoảng tối phía trước. Trong đêm, anh nghe rất rõ từng tiếng động nhỏ: lá rơi, cành gãy, tiếng thở của chính mình. Anh hiểu rằng chỉ một phút lơ là cũng có thể trả giá bằng sinh mạng của cả đơn vị. Gần sáng, khi địch bất ngờ tập kích, anh Hào nổ súng cảnh báo, giữ chân đối phương để đồng đội kịp sơ tán. K
Đêm ấy, anh Hào nhận nhiệm vụ gác thay cho một đồng đội vừa ngất vì sốt rét. Trời tối đặc, sương xuống dày, rừng im ắng đến bất thường. Anh khoác súng, đứng vào vị trí quen thuộc, mắt không rời khoảng tối phía trước.
Trong đêm, anh nghe rất rõ từng tiếng động nhỏ: lá rơi, cành gãy, tiếng thở của chính mình. Anh hiểu rằng chỉ một phút lơ là cũng có thể trả giá bằng sinh mạng của cả đơn vị.
Gần sáng, khi địch bất ngờ tập kích, anh Hào nổ súng cảnh báo, giữ chân đối phương để đồng đội kịp sơ tán. Khi mọi người quay lại, vị trí gác chỉ còn lại dấu chân in trên nền đất ướt.
Người gác đêm cuối cùng ấy đã hoàn thành nhiệm vụ bằng chính sự sống của mình, để bình minh hôm sau được đến trong an toàn.



