“Người Gác Đêm Trường Sơn” - Hòa Hợp
Năm ấy tôi 21 tuổi, lái xe chở hàng tiếp tế vào chiến trường. Công việc của chúng tôi chỉ diễn ra vào ban đêm, vì ban ngày máy bay địch đánh phá rất dữ dội. Đêm Trường Sơn tối đen như mực. Xe chạy không bật đèn, chỉ bám theo vệt đường mờ và tín hiệu của xe phía trước. Có những đoạn đường vừa đi qua, phía sau đã nghe tiếng bom nổ. Đất đá rung lên, nhưng xe vẫn không được dừng lại. Một lần, xe tôi bị hỏng giữa đường. Tôi vừa sửa, vừa căng tai nghe tiếng động cơ trên trời. Mồ hôi chảy ướt lưng áo, tay run nhưng vẫn phải làm thật nhanh. Một đồng đội chạy đến nói: “Sửa nhanh, đoàn xe còn phải đi!” Tôi gật đầu, cắm cúi làm tiếp. Đêm ấy, xe lại nổ máy. Tôi leo lên buồng lái, tiếp tục hành trình như chưa có gì xảy ra. Sau này, khi chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê. Nhưng mỗi lần lái xe ban đêm, tôi vẫn nhớ Trường Sơn – nơi tôi đã làm “người gác đêm”, giữ cho những chuyến xe không bao giờ dừng lại giữa thời hoa lửa.



