Người Gác Đèn Bến Sông
Bà Ngô Thị Hạnh là một nhân chứng hư cấu đại diện cho những người dân bình thường đã góp sức bảo vệ các tuyến vận tải trên sông trong thời kỳ chiến tranh. Dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu, họ vẫn âm thầm làm những công việc quan trọng để hỗ trợ tiền tuyến.
Năm 1969, bên bờ một con sông lớn ở miền Trung có một bến đò nhỏ. Ban ngày nơi đây yên bình với tiếng mái chèo và tiếng trẻ con nô đùa. Nhưng khi màn đêm buông xuống, bến sông trở thành điểm trung chuyển hàng hóa phục vụ chiến trường.
Ngô Thị Hạnh khi ấy ba mươi mốt tuổi, là người phụ trách một ngọn đèn tín hiệu đặt trên đồi cao cạnh bến.
Ngọn đèn ấy rất đặc biệt.
Nó không được phép sáng liên tục.
Mỗi tín hiệu chớp tắt đều mang một ý nghĩa riêng để hướng dẫn thuyền bè đi qua những khúc sông nguy hiểm hoặc tránh các khu vực vừa bị đánh phá.
Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng quan trọng.
Chỉ cần phát sai tín hiệu, cả đoàn thuyền có thể gặp nguy hiểm.
Một đêm cuối tháng Mười, trời tối đen như mực.
Mưa phùn phủ kín mặt sông.
Bà Hạnh đang trực thì nhận được tin báo có một đoàn thuyền vận tải sắp đi qua.
Cùng lúc đó, trinh sát phát hiện nhiều hố bom mới xuất hiện gần luồng lạch chính.
Bà lập tức thay đổi tín hiệu theo phương án dự phòng.
Từ trên đồi cao, bà kiên nhẫn điều khiển từng chớp sáng.
Dưới sông, những chiếc thuyền lặng lẽ đổi hướng.
Nhưng đúng lúc ấy, một cơn gió mạnh làm ngọn đèn dầu chao đảo rồi tắt phụt.
Cả khu vực chìm trong bóng tối.
Nếu không có tín hiệu dẫn đường, đoàn thuyền rất dễ đi lạc vào vùng nguy hiểm.
Không còn cách nào khác, bà Hạnh ôm chiếc đèn xuống đồi.
Giữa mưa gió, bà men theo bờ sông để đến vị trí gần hơn với đoàn thuyền.
Nước bùn ngập đến đầu gối.
Nhiều lần bà suýt ngã.
Cuối cùng, khi nhìn thấy những bóng thuyền thấp thoáng trong màn đêm, bà dùng tấm áo mưa che gió rồi thắp lại ngọn đèn.
Ánh sáng nhỏ bé ấy lập tức xuất hiện giữa màn mưa.
Từng tín hiệu được phát đi chính xác.
Đoàn thuyền lần lượt vượt qua đoạn sông nguy hiểm an toàn.
Đến khi chiếc thuyền cuối cùng khuất dạng, bà mới ngồi xuống bờ cỏ.
Đôi bàn tay lạnh cóng nhưng trên môi vẫn nở nụ cười.
Vài ngày sau, một người lái thuyền tìm gặp bà.
Ông trao cho bà một chiếc khăn tay do các thủy thủ tự may.
Trên góc khăn có thêu dòng chữ:
"Cảm ơn người giữ ánh sáng giữa đêm."
Bà Hạnh giữ chiếc khăn ấy suốt phần đời còn lại.
Nhiều năm sau khi đất nước hòa bình, ngọn đèn tín hiệu không còn được sử dụng nữa.
Nhưng mỗi khi kể lại câu chuyện cho con cháu nghe, bà vẫn nói:
"Có những ánh sáng rất nhỏ, nhưng đủ để dẫn đường cho biết bao người đi qua bóng tối."
Ý nghĩa câu chuyện
Câu chuyện tôn vinh những con người bình dị nơi hậu phương đã âm thầm đóng góp cho cuộc kháng chiến. Họ không xuất hiện trên các bản tin chiến thắng, nhưng chính những việc làm nhỏ bé và tận tụy của họ đã góp phần bảo vệ những tuyến đường huyết mạch và tiếp thêm sức mạnh cho tiền tuyến trong những năm tháng hoa lửa.



