Người gác đèn biển
Năm 1972, giữa những ngày chiến tranh còn ác liệt, tại một vùng ven biển thuộc Quảng Ninh có chàng trai tên Hải vừa tròn hai mươi hai tuổi.
Hải sinh ra trong một gia đình ngư dân. Cha anh là người gắn bó cả đời với biển cả, còn mẹ bán cá ở chợ sớm. Từ nhỏ, Hải đã quen với tiếng sóng vỗ, mùi muối mặn và ánh đèn hải đăng sáng lên mỗi đêm nơi cửa biển.
Anh là người trầm tính nhưng rất gan dạ. Ước mơ của Hải là sau này trở thành người canh giữ hải đăng, để mỗi con thuyền ra khơi đều tìm được đường trở về.
Nhưng chiến tranh đã khiến những ngọn đèn nơi biển cả cũng trở thành một phần của trận tuyến.
Khi địa phương cần người tham gia lực lượng bảo vệ ven biển và hỗ trợ hải quân, Hải lập tức tình nguyện. Anh được phân công làm nhiệm vụ tại một trạm đèn biển kết hợp quan sát ven bờ.
Công việc của anh là giữ cho ngọn đèn luôn sáng, báo hiệu an toàn cho tàu thuyền vận tải quân sự và dân sự đi qua vùng biển nguy hiểm. Đồng thời, anh còn phải theo dõi hoạt động trên biển, báo tin kịp thời khi có tình huống khẩn cấp.
Nhiều đêm, giữa gió lớn và tiếng sóng dữ, Hải vẫn leo lên tháp đèn kiểm tra từng bóng đèn, từng thiết bị nhỏ. Anh thường nói:
— Chỉ cần ngọn đèn còn sáng, những người ngoài khơi sẽ biết đường về.
Một đêm cuối đông, một đoàn tàu vận tải chở lương thực và thuốc men cho chiến trường miền Nam chuẩn bị đi qua vùng biển gần bờ. Đúng lúc ấy, bão lớn kéo đến, sóng dữ nổi lên dữ dội, hệ thống đèn báo hiệu bị hư hỏng nặng.
Nếu không khôi phục ánh sáng kịp thời, đoàn tàu có thể gặp nguy hiểm rất lớn.
Không chần chừ, Hải cùng đồng đội lao lên tháp đèn giữa gió bão. Mưa quất rát mặt, sóng biển gầm vang dưới chân, nhưng anh vẫn bám chắc từng bậc thang sắt để sửa hệ thống điện.
Sau nhiều giờ vật lộn với mưa gió, ánh đèn cuối cùng cũng bừng sáng trở lại, soi rõ cả một vùng biển đêm.
Đoàn tàu đã đi qua an toàn.
Nhưng ngay trong lúc hoàn thành nhiệm vụ, một đợt sóng lớn bất ngờ ập tới. Để giữ cho đồng đội phía sau an toàn, Hải đã lao ra chắn trước và mãi mãi nằm lại nơi chân tháp đèn biển.
Ngày đất nước hòa bình, ngọn hải đăng ấy vẫn sáng mỗi đêm, soi đường cho những con tàu đánh cá trở về bến.
Cha anh thường đứng lặng nhìn ánh đèn ngoài khơi và khẽ nói:
— Con vẫn đang giữ biển cho quê hương, phải không Hải?
Người gác đèn biển đã ra đi, nhưng ánh sáng mà anh giữ gìn năm ấy vẫn còn mãi — như biểu tượng của lòng dũng cảm, của sự hy sinh thầm lặng và của những người trẻ đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc.



