Bài viết

Người gác đèn cuối cùng

Người gác đèn cuối cùng

Hưng Yên07/12/2025Phóng viên3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người gác đèn cuối cùng

Bờ biển Tân Lập cuối năm 1971 lúc nào cũng mù sương. Ngọn hải đăng đứng sừng sững giữa gió cát đã lâu không còn hoạt động vì bom đạn đánh hỏng các bộ phận. Nhưng ông Hào – người gác đèn – vẫn bám trụ ở đó. Ông nói: “Đèn không sáng được thì ta thắp đèn lòng.”

Đêm ấy, biển động mạnh. Từng đợt pháo sáng từ tàu địch xa xa bắn lên trời. Trong hầm trú nhỏ, ông Hào nghe tiếng động cơ thuyền từ phía bắc vọng lại. Ông biết ngay đó là thuyền vận tải của bộ đội đang tìm cách áp sát bến để chuyển vũ khí. Nhưng nếu không có tín hiệu dẫn đường, họ dễ mắc vào vùng nước xoáy hoặc trúng pháo từ tàu địch.

Không kịp suy nghĩ, ông chạy lên tháp hải đăng, bật ngọn đèn dầu duy nhất còn lại, rồi quay gương phản chiếu để tạo tín hiệu. Gió mạnh thổi tắt lửa liên tục, ông lại cúi xuống châm. Tàu địch thấy ánh sáng lạ lập tức bắn phá tới tấp. Mảnh đạn làm ông bị thương ở chân, máu chảy đầm đìa. Nhưng ông vẫn ôm lấy giá đèn, không cho ngọn lửa tắt.

Thuyền bộ đội nhờ ánh sáng ấy mà vào bờ an toàn. Khi họ chạy lên tháp tìm ông, ông chỉ kịp nói: “Đèn sáng rồi… các chú về được là tốt…” rồi ngất đi. Vết thương nặng khiến ông ra đi hôm sau.

Sau giải phóng, ngọn hải đăng được xây lại kiên cố. Người dân địa phương gọi nó là “Hải đăng Hào Quang” – để nhớ người gác đèn cuối cùng đã soi đường cho cả một chuyến hàng trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn