Bài viết

Người Gác Đèn Giữa Rừng Biên Giới

Đồng Tháp14/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Võ Văn Hạnh sinh năm 1946, lớn lên trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Quê nghèo miền Tây đã hun đúc trong ông sự gan góc, chịu thương chịu khó và tinh thần yêu nước từ khi còn rất trẻ.

Năm 1968, khi cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc diễn ra ác liệt ở tuyến biên giới Tây Nam, ông tham gia lực lượng dân công phục vụ cho các đơn vị bộ đội hoạt động trong vùng rừng tràm ngập nước. Không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhiệm vụ của ông là dẫn đường, chuyển tín hiệu đèn và hỗ trợ vận chuyển lương thực vào các điểm đóng quân bí mật giữa rừng sâu.

Thời ấy, nhiều tuyến đường bị bom cày đạn xới, ban ngày gần như không thể di chuyển. Mọi hoạt động tiếp tế đều phải thực hiện vào ban đêm để tránh sự phát hiện của địch. Trong những chuyến đi ấy, chiếc đèn dầu nhỏ mà ông mang theo trở thành tín hiệu quan trọng giúp đồng đội xác định hướng di chuyển giữa màn đêm dày đặc.

Một tình tiết đặc biệt mà đồng đội ông còn nhắc mãi xảy ra vào cuối mùa mưa năm 1972.

Đêm hôm đó, ông Võ Văn Hạnh nhận nhiệm vụ dẫn một tổ vận tải đưa thuốc men vào căn cứ nằm sâu trong khu rừng biên giới. Trời mưa lất phất, nước ngập gần tới thắt lưng, cả đoàn phải men theo những lối mòn nhỏ giữa rừng tràm tối đen.

Khi còn cách điểm tập kết không xa, từ phía xa bất ngờ xuất hiện ánh pháo sáng quét ngang khu vực. Cả tổ lập tức nằm rạp xuống bùn nước để tránh bị phát hiện. Trong lúc hỗn loạn, một chiến sĩ trẻ đi sau vô tình trượt chân rơi xuống đoạn mương sâu và đánh mất túi thuốc quân y quan trọng.

Nếu số thuốc ấy bị nước cuốn mất, nhiều thương binh trong căn cứ sẽ không có thuốc điều trị kịp thời.

Không chần chừ, ông Võ Văn Hạnh lặng lẽ quay lại giữa màn đêm, lần theo dòng nước lạnh buốt để tìm chiếc túi đang bị cuốn trôi. Pháo sáng vẫn thỉnh thoảng rực lên trên bầu trời, tiếng xuồng máy địch vọng lại ngày một gần hơn.

Sau nhiều phút mò tìm giữa bùn lầy và cỏ rậm, ông phát hiện chiếc túi thuốc mắc vào một gốc tràm đổ. Ông nhanh chóng giữ lại rồi ôm chặt vào người, men theo mé rừng quay trở lại vị trí đồng đội đang ẩn nấp.

Một người lính năm ấy xúc động kể lại:

“Lúc thấy chú Hạnh quay về với túi thuốc còn nguyên, ai cũng nghẹn lại. Giữa hoàn cảnh đó, chỉ cần sơ suất là rất nguy hiểm”.

Nhờ chuyến hàng được đưa tới kịp thời, nhiều thương binh trong căn cứ đã được cứu chữa qua cơn nguy kịch.

Khi nhắc lại chuyện cũ, ông Võ Văn Hạnh chỉ nhẹ nhàng nói:

“Hồi đó ai cũng nghĩ đơn giản lắm, còn đồng đội chờ phía trước thì mình còn cố được”.

Chiến tranh đã lùi xa, mái tóc người chiến sĩ năm nào giờ đã bạc trắng theo năm tháng. Nhưng trong ký ức đồng đội và người dân địa phương, hình ảnh người dân công lặng lẽ cầm ngọn đèn dẫn đường giữa rừng đêm vẫn là biểu tượng đẹp của tinh thần trách nhiệm và lòng quả cảm.

Câu chuyện của ông Võ Văn Hạnh là minh chứng rằng giữa những năm tháng chiến tranh gian khổ, có những con người không tạo nên chiến công bằng tiếng súng, mà bằng sự âm thầm hy sinh, lòng trung thành và trái tim luôn hướng về đồng đội, về Tổ quốc thân yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Gác Đèn Giữa Rừng Biên Giới | Câu chuyện thời hoa lửa