Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI GÁC ĐÈN TRÊN ĐỈNH ĐÈO

Câu chuyện kể về sự hi sinh thầm lặng của những người lính thông tin nơi tuyến lửa Trường Sơn. Giữa đêm tối và bom đạn, ánh đèn tín hiệu trên đỉnh đèo đã trở thành niềm hi vọng giúp đoàn xe quân sự vượt qua hiểm nguy.

Đà Nẵng08/05/2026Lê Phan Thành Long (Đoàn phường Hòa Khánh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973, tuyến đường Trường Sơn vẫn ngày đêm đỏ lửa. Những đoàn xe vận tải nối đuôi nhau vượt núi băng rừng để đưa vũ khí và lương thực vào chiến trường miền Nam.

Ông Đinh Văn Phúc khi ấy là chiến sĩ thông tin liên lạc phụ trách một trạm tín hiệu trên đỉnh đèo cao thuộc Tây Trường Sơn.

Nhiệm vụ của tổ ông là dùng đèn tín hiệu để hướng dẫn các đoàn xe vượt qua đoạn đường nguy hiểm vào ban đêm. Ban ngày, khu vực này thường bị máy bay trinh sát phát hiện và ném bom dữ dội.

Trong tổ có anh Bùi Văn Hưng – người lính quê Thanh Hóa, nổi tiếng gan dạ và giàu kinh nghiệm.

Anh thường nói:

“Đèn còn sáng thì xe còn đi được.”

Mỗi đêm, khi sương núi phủ kín lối đi, anh Hưng lại trèo lên mỏm đá cao nhất để phát tín hiệu cho đoàn xe bên dưới.

Một đêm cuối mùa đông, thời tiết vô cùng xấu. Mưa lớn khiến đường trơn trượt, nhiều đoạn bị sạt lở nghiêm trọng.

Khoảng nửa đêm, đơn vị nhận tin có một đoàn xe chở thuốc men cần vượt đèo gấp để kịp chi viện cho chiến trường phía Nam.

Nhưng đúng lúc ấy, hệ thống đèn tín hiệu chính bị hỏng do mảnh bom từ trận oanh tạc trước đó.

Nếu không có tín hiệu dẫn đường, đoàn xe rất dễ lao xuống vực trong màn đêm dày đặc.

Không chần chừ, anh Hưng mang theo chiếc đèn pin duy nhất leo lên đỉnh mỏm đá giữa mưa gió.

Ông Phúc kể rằng gió mạnh đến mức người đứng không vững, vậy mà anh Hưng vẫn cố giữ ánh đèn hướng về phía đoàn xe.

Ánh sáng nhỏ bé ấy liên tục chớp lên giữa màn mưa đen đặc.

Nhờ tín hiệu của anh, từng chiếc xe quân sự lần lượt vượt qua con đèo an toàn.

Khi chiếc xe cuối cùng vừa đi qua, một trận bom bất ngờ trút xuống khu vực đỉnh đèo.

Sau tiếng nổ dữ dội, đồng đội chạy lên chỉ còn thấy chiếc đèn pin vỡ nằm giữa đất đá.

Anh Hưng đã hi sinh ngay tại nơi làm nhiệm vụ.

Nhiều năm sau chiến tranh, ông Đinh Văn Phúc vẫn không quên ánh sáng nhỏ nhoi giữa đêm mưa năm ấy.

Ông xúc động kể:

“Giữa chiến tranh, có những con người lặng lẽ như ngọn đèn trên đỉnh núi. Họ âm thầm soi đường cho đồng đội mà không nghĩ đến bản thân mình.”

Ngày nay, mỗi lần nhắc lại ký ức ấy, ông Phúc vẫn gọi anh Bùi Văn Hưng bằng cái tên thân thương:

“Người gác đèn của Trường Sơn.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn