NGƯỜI GÁC ĐÈN TRÊN ĐƯỜNG HỒ CHÍ MINH
Trên tuyến Đường Hồ Chí Minh qua Quảng Bình cũ, có những con người âm thầm làm nhiệm vụ dẫn đường cho các đoàn xe trong đêm. Họ không trực tiếp cầm súng, nhưng vẫn góp phần giữ cho mạch máu giao thông luôn thông suốt.
Những năm tháng chiến tranh, khi màn đêm phủ xuống trên mảnh đất Quảng Bình cũ, cũng là lúc nhiều người bắt đầu công việc của mình. Một cựu cán bộ giao thông kể rằng, nhiệm vụ của ông và đồng đội là hướng dẫn các đoàn xe đi qua những đoạn đường hiểm trở trên tuyến Đường Hồ Chí Minh. Không có hệ thống đèn chiếu sáng như hôm nay, mọi tín hiệu đều phải được thực hiện thật chính xác để bảo đảm an toàn cho từng đoàn xe. Có những đêm mưa rừng xối xả, sương mù dày đặc che kín cả lối đi. Tiếng động cơ xe hòa lẫn với tiếng côn trùng giữa núi rừng Trường Sơn. Mỗi khi một đoàn xe đi qua an toàn, mọi người mới thở phào rồi lại nhanh chóng chuẩn bị đón đoàn tiếp theo. Ông bảo rằng, điều đáng nhớ nhất không phải là những đêm thức trắng, mà là tinh thần trách nhiệm của tất cả mọi người. Dù công việc vất vả và luôn đối mặt với hiểm nguy, chưa ai từng than phiền hay xin rời vị trí. Ai cũng hiểu rằng, phía sau mỗi đoàn xe là nhiệm vụ của cả dân tộc. Hòa bình lập lại, con đường năm xưa đã trở thành tuyến giao thông rộng lớn nối liền nhiều vùng miền. Mỗi lần đi ngang qua những cung đường ấy, ông đều chậm lại vài phút. Không phải để nhớ về những gian khổ đã qua, mà để nhớ về những người đồng đội từng cùng mình thức trắng giữa núi rừng, góp sức giữ vững tuyến đường chi viện. Ông thường nói với con cháu rằng, lịch sử không chỉ được làm nên bởi những trận đánh lớn. Có những con người lặng lẽ đứng sau ánh hào quang, âm thầm hoàn thành công việc của mình mà không mong được ghi tên. Chính họ đã góp phần làm nên chiến thắng. Hôm nay, trên những cung đường của Quảng Bình cũ, xe cộ nối nhau qua lại trong bình yên. Ít ai biết rằng, để có những hành trình thuận lợi như hôm nay, đã từng có một thế hệ lặng lẽ “gác đèn”, dẫn đường giữa mưa bom bão đạn. Câu chuyện của họ có thể bình dị, nhưng sẽ mãi là một phần đẹp đẽ của “thời hoa lửa”.



