Cựu chiến binh

Người Gác Đường Dây

Ninh Bình14/05/2026Đinh Việt Thắng (Đoàn phường Đông Hoa Lư)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Cao Văn Hùng, sinh ngày 25 tháng 8 năm 1948, quê quán xã Yên Thịnh, huyện Hữu Lũng, tỉnh Lạng Sơn, từng là chiến sĩ thông tin tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước trên tuyến đường Trường Sơn.

Ông Hùng sinh ra trong một gia đình dân tộc Tày có truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông gắn với những đồi hồi xanh ngắt và các con đường núi quanh co vùng Đông Bắc. Năm 1967, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ với quyết tâm góp phần bảo vệ Tổ quốc.

Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công vào đơn vị thông tin liên lạc. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là kéo dây điện thoại quân sự xuyên rừng núi để bảo đảm mệnh lệnh từ sở chỉ huy được truyền đi nhanh chóng và chính xác.

Ông kể rằng người lính thông tin được gọi vui là “người gác đường dây”. Dù mưa bom hay đêm tối, hễ đường dây bị đứt là phải lập tức lên đường sửa chữa.

Những năm chiến đấu trên Trường Sơn, đơn vị của ông thường xuyên phải đối mặt với bom đạn và sốt rét rừng. Có những hôm anh em vừa nối xong đường dây thì máy bay địch lại ập đến đánh phá, mọi công sức gần như phải làm lại từ đầu.

Trong tổ công tác của ông có chiến sĩ trẻ tên Lưu Văn Thành quê Bắc Giang, người nổi tiếng cẩn thận và rất gan dạ. Mỗi lần đi sửa dây ở trọng điểm nguy hiểm, anh Thành luôn nhận phần khó khăn về mình.

Một đêm cuối năm 1972, giữa lúc một đoàn xe lớn chuẩn bị vượt qua trọng điểm ở Quảng Bình, đường dây liên lạc bất ngờ bị đứt do bom địch đánh trúng sườn núi.

Nếu không nối lại kịp thời, đoàn xe phía trước có thể rơi vào ổ phục kích hoặc bị đánh phá bất ngờ.

Không chút chần chừ, ông Hùng cùng anh Lưu Văn Thành mang dụng cụ lao vào rừng trong mưa bom để tìm điểm đứt. Đêm ấy trời tối đen, đất đá vẫn còn nóng vì bom vừa nổ.

Sau gần một giờ lần theo đường dây, hai người phát hiện đoạn cáp bị cây rừng đổ đè gãy. Trong lúc cả hai đang khẩn trương nối dây thì máy bay địch quay lại ném bom lần nữa.

Ông Hùng xúc động kể lại:

“Bom nổ rung cả mặt đất nhưng Thành vẫn cúi sát đường dây để nối cho xong. Cậu ấy chỉ nói: ‘Phải giữ liên lạc bằng mọi giá.’”

Ngay khi tín hiệu thông suốt trở lại cũng là lúc một mảnh bom lớn lao tới trúng anh Thành. Người chiến sĩ trẻ đã anh dũng hy sinh ngay bên cuộn dây điện thoại còn dang dở.

Nhờ đường dây được nối lại kịp thời, đoàn xe vận tải đêm ấy đã vượt qua trọng điểm an toàn.

Sau chiến tranh, mỗi lần nhìn thấy những cột điện chạy dọc đường quê, ông Cao Văn Hùng lại nhớ về người đồng đội đã nằm lại giữa đại ngàn Trường Sơn để giữ thông suốt đường dây liên lạc.

Năm 1975, ông trở về quê hương Lạng Sơn tiếp tục lao động sản xuất và tham gia công tác xã hội tại địa phương.

Đến nay, dù tuổi đã cao, ông vẫn luôn kể cho con cháu nghe về những người lính thông tin thầm lặng năm xưa.

Ông thường nhắn nhủ:

“Chiến tranh đã lùi xa nhưng tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh của người lính mãi là bài học quý giá. Các cháu hôm nay phải biết sống có lý tưởng, yêu quê hương và giữ gìn hòa bình của dân tộc.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn