Bài viết

Người gác đường không ngủ

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên tuyến Đường Trường Sơn, có những đêm dài đến mức thời gian như đứng yên. Rừng tối đặc quánh, đường đất lầy sau mưa, và tiếng gió thổi qua tán cây nghe như tiếng bước chân lạ.

Trong những đoàn hành quân, luôn có một người đi sau cùng. Người ta gọi anh là “người gác đường”, nhưng thực ra không ai giao nhiệm vụ bằng giấy tờ. Đó là trách nhiệm tự nhận lấy.

Đêm hôm đó, đơn vị vừa vượt qua một đoạn dốc trơn và nguy hiểm. Người đi đầu đã qua, người giữa cũng đã qua. Chỉ còn người gác đường ở lại phía sau để kiểm tra lần cuối.

Anh đứng một mình giữa rừng.

Không đèn. Không tiếng người.

Chỉ có bóng tối và những dấu chân mờ trên nền đất ướt.

Anh cúi xuống nhìn lại con đường vừa đi qua. Có đoạn bị sạt nhẹ, có đoạn rễ cây lộ ra dễ vấp ngã. Anh lặng lẽ dùng tay bẻ cành cây khô, gạt sang hai bên, làm lại lối đi cho gọn hơn.

Không ai thấy việc đó.
Không ai biết anh đang làm gì.
Nhưng anh vẫn làm.

Gió rừng thổi mạnh hơn. Lá cây va vào nhau tạo thành những âm thanh xào xạc khiến người ta dễ nhầm với tiếng động lạ. Anh dừng lại, đứng im vài giây, lắng nghe.

Không có gì bất thường.

Anh mới tiếp tục đi.

Có đoạn, anh phát hiện một dấu vết bị che khuất, dễ khiến người sau trượt chân. Anh cúi xuống, giậm nhẹ lại mặt đất, tạo một điểm chắc hơn để người đi sau nhận ra.

Mỗi bước anh đi lại là một lần nhìn lại. Không phải để chậm lại đoàn quân, mà để chắc rằng không ai bị bỏ sót phía sau.

Khi đi đến điểm cuối cùng, anh dừng lại rất lâu.

Phía trước là bóng tối của rừng sâu.
Phía sau là con đường đã tạm an toàn.

Anh không quay lại nhìn lâu. Chỉ hít một hơi thật sâu, rồi bước tiếp để nhập vào đoàn người phía trước.

Không ai chờ anh bằng lời khen.
Cũng không ai nhắc tên anh nhiều.

Nhưng cả đơn vị đều biết: nếu không có người đi sau cùng, con đường sẽ không bao giờ trọn vẹn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn