Bài viết

NGƯỜI GÁC ĐƯỜNG LÊN NÚI MINH ĐẠM

Chiến khu Minh Đạm là căn cứ cách mạng nổi tiếng của quân và dân tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Với địa hình núi non hiểm trở, nơi đây đã che chở cho biết bao cán bộ, chiến sĩ trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Câu chuyện "Người gác đường lên núi Minh Đạm" kể về một chiến sĩ trẻ âm thầm làm nhiệm vụ cảnh giới, góp phần bảo vệ an toàn cho căn cứ cách mạng.

Đồng Nai11/06/2026Nguyễn Trần Tuấn Kiệt (Đoàn xã Định Quán)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, chiến khu Minh Đạm là nơi đóng quân của nhiều đơn vị cách mạng.

Giữa những dãy núi đá cheo leo, những hang động tự nhiên và những cánh rừng rậm rạp, cuộc sống của cán bộ, chiến sĩ vô cùng gian khổ.

Ông Nguyễn Văn Sang khi ấy mới mười chín tuổi.

Ông được giao nhiệm vụ canh gác trên một lối mòn dẫn lên căn cứ.

Đó là vị trí quan trọng bởi bất kỳ động tĩnh nào từ phía địch đều phải được báo về kịp thời.

Cùng làm nhiệm vụ với ông có anh Lê Văn Phúc, một chiến sĩ trẻ quê ở Long Đất.

Phúc là người ít nói nhưng rất trách nhiệm.

Ngày nào anh cũng có mặt từ rất sớm tại vị trí canh gác.

Dù trời nắng gắt hay mưa rừng xối xả, anh chưa bao giờ rời nhiệm vụ.

Một buổi sáng cuối năm 1972, trong lúc quan sát khu vực dưới chân núi, Phúc phát hiện một toán địch đang bí mật tiến về phía căn cứ.

Biết tình hình rất nguy cấp, anh lập tức báo động cho đơn vị.

Nhờ thông tin kịp thời ấy, các cơ quan và lực lượng trong căn cứ nhanh chóng cơ động đến nơi an toàn.

Tuy nhiên, để bảo đảm cho đồng đội rút lui, Phúc cùng một số chiến sĩ ở lại làm nhiệm vụ nghi binh.

Tiếng súng vang lên giữa núi rừng Minh Đạm.

Cuộc chiến đấu diễn ra quyết liệt.

Khi trận đánh kết thúc, căn cứ vẫn được bảo vệ an toàn.

Nhưng anh Phúc đã anh dũng hy sinh.

Ngày đưa tiễn đồng đội, những người chiến sĩ đứng lặng giữa núi rừng.

Không ai cầm được nước mắt.

Ông Sang nhớ mãi câu nói của người chỉ huy hôm ấy:

"Máu của đồng chí Phúc đã hòa vào đất đá Minh Đạm để giữ vững căn cứ cách mạng."

Năm tháng trôi qua.

Đất nước hòa bình.

Những con đường dẫn lên núi Minh Đạm hôm nay đã thuận tiện hơn rất nhiều.

Hàng nghìn lượt du khách, đoàn viên, thanh niên đến tham quan và tìm hiểu lịch sử.

Mỗi lần trở lại nơi này, ông Sang thường dừng chân tại vị trí gác năm xưa.

Ông kể cho thế hệ trẻ nghe về người đồng đội đã hy sinh tuổi xuân của mình để bảo vệ căn cứ.

Ông nói:

"Ngày nay các cháu được sống trong hòa bình. Hãy nhớ rằng dưới mỗi tảng đá, mỗi gốc cây nơi đây đều có câu chuyện về lòng yêu nước và sự hy sinh của cha anh."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI GÁC ĐƯỜNG LÊN NÚI MINH ĐẠM | Câu chuyện thời hoa lửa