Người gác đường mòn
Ở một đoạn đường hiểm trở của Trường Sơn, có một bác già tên Sáu – không phải bộ đội, không TNXP, chỉ là người dân tự nguyện ở lại rừng để gác đường cho bộ đội đi qua. Bác dựng một chòi tre. Hễ nghe tiếng máy bay, bác gõ thanh tre báo động. Hễ thấy lính đói, bác chia bơ gạo. Có lần bác bị thương vì mảnh bom, bác cười: – Tau ở lại để giữ đường, chớ giữ mạng chi! Đồng đội hỏi sao bác không về quê. Bác nói: – Quê tau chính là ngay cái đường mòn ni. Bộ đội đi được mới có ngày giải phóng. Sau chi
Ở một đoạn đường hiểm trở của Trường Sơn, có một bác già tên Sáu – không phải bộ đội, không TNXP, chỉ là người dân tự nguyện ở lại rừng để gác đường cho bộ đội đi qua. Bác dựng một chòi tre. Hễ nghe tiếng máy bay, bác gõ thanh tre báo động. Hễ thấy lính đói, bác chia bơ gạo. Có lần bác bị thương vì mảnh bom, bác cười: – Tau ở lại để giữ đường, chớ giữ mạng chi! Đồng đội hỏi sao bác không về quê. Bác nói: – Quê tau chính là ngay cái đường mòn ni. Bộ đội đi được mới có ngày giải phóng. Sau chiến tranh, người ta tìm lại túp chòi tre cũ. Nó đổ nát, nhưng tấm bảng tre “Đi mau – an toàn” vẫn còn nguyên chữ.


