Người Gác Đường Trường Sơn
Lê Văn Tân nhập ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi. Cậu được phân công làm nhiệm vụ bảo vệ và dẫn đường trên tuyến Trường Sơn, con đường huyết mạch vận chuyển lương thực và vũ khí.
Lê Văn Tân nhập ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi. Cậu được phân công làm nhiệm vụ bảo vệ và dẫn đường trên tuyến Trường Sơn, con đường huyết mạch vận chuyển lương thực và vũ khí.
Tân nhỏ tuổi nhất đơn vị nhưng rất gan dạ. Công việc của cậu là đi trước đoàn xe, quan sát bom mìn và tìm đường an toàn. Những đêm không trăng, cả đoàn xe chỉ di chuyển nhờ ánh đèn mờ và sự dẫn đường của Tân.
Một đêm năm 1972, máy bay địch bất ngờ ném bom xuống con đường mà đoàn xe đang chuẩn bị đi qua. Cây cối đổ ngổn ngang, mặt đường bị phá nát.
Nếu đoàn xe dừng lại quá lâu, hàng trăm chiến sĩ phía trước sẽ thiếu lương thực.
Tân xung phong đi kiểm tra đoạn đường vừa bị đánh phá. Dù biết rất nguy hiểm, cậu vẫn bò qua từng hố bom để tìm lối đi. Sau gần một giờ, cậu phát hiện một con đường nhỏ men theo sườn núi.
Nhờ sự dũng cảm ấy, đoàn xe tiếp tục hành trình an toàn.
Sau này, khi kể lại, chỉ huy đơn vị nói:
“Có những chiến thắng không phải ở chiến trường lớn, mà nằm trên những con đường thầm lặng như vậy.”
Tân chỉ cười hiền:
“Em chỉ làm việc của một người lính thôi.”



