Người Gác Đường Trường Sơn (Phần 3 – Kết)
La Hoàng Định
Sau nhiều năm gắn bó với tuyến Đường Trường Sơn, ông La Hoàng Định đã cùng đồng đội đi qua những tháng ngày khốc liệt nhất của chiến tranh. Mỗi cung đường ông bước qua, mỗi chuyến hàng ông bảo vệ đều góp phần nhỏ bé nhưng quan trọng vào thắng lợi chung của đất nước. Đến đầu những năm 1970, khi chiến sự dần chuyển biến, nhiệm vụ của ông vẫn không hề nhẹ đi. Ông tiếp tục tham gia dẫn đường cho các đoàn vận chuyển lớn, trong đó có cả những đoàn xe cơ giới bắt đầu hoạt động nhiều hơn. Những con đường đất năm xưa giờ được mở rộng hơn, nhưng cũng vì thế mà trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt hơn của địch. Trong một lần làm nhiệm vụ, đoàn xe do ông dẫn đường phải vượt qua một đoạn dốc dài, trơn trượt sau cơn mưa lớn. Đêm đó, sương mù dày đặc khiến tầm nhìn gần như bằng không. Ông đi bộ phía trước, tay cầm đèn hiệu che kín ánh sáng, vừa dò đường vừa ra hiệu cho từng chiếc xe phía sau. Khi đến một khúc cua nguy hiểm bên sườn núi, một chiếc xe chở hàng nặng bị trượt bánh, nghiêng dần về phía vực sâu. Tình huống xảy ra rất nhanh, nếu không xử lý kịp thời, cả xe và hàng có thể rơi xuống vực. Không do dự, ông La Hoàng Định lập tức cùng vài chiến sĩ khác chèn đá vào bánh xe, đồng thời hướng dẫn tài xế giữ bình tĩnh. Dưới trời mưa lạnh, trong điều kiện nguy hiểm, họ đã phối hợp chặt chẽ để giữ chiếc xe lại. Sau gần một giờ căng thẳng, chiếc xe được đưa trở lại vị trí an toàn. Khoảnh khắc ấy khiến tất cả thở phào nhẹ nhõm. Không chỉ cứu được phương tiện và hàng hóa, ông còn giữ được tinh thần cho cả đoàn. Với ông, mỗi chuyến đi an toàn là một chiến thắng. Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông rời quân ngũ trở về quê hương Nà Phặc. Từ một người lính từng băng rừng vượt núi, ông trở lại với cuộc sống giản dị của người nông dân. Nhưng tinh thần người lính trong ông chưa bao giờ phai nhạt. Ông tích cực tham gia công tác tại địa phương, vận động bà con đoàn kết, phát triển kinh tế, giữ gìn an ninh trật tự. Ông cũng thường xuyên kể lại những câu chuyện chiến tranh cho thế hệ trẻ, để họ hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi và xương máu. Người dân Nà Phặc luôn nhắc đến ông với sự kính trọng — không chỉ vì những năm tháng chiến đấu gian khổ, mà còn vì cuộc đời sống giản dị, tận tụy sau chiến tranh. Giờ đây, khi mái tóc đã bạc trắng, ông La Hoàng Định vẫn như một “người gác đường” — nhưng không còn là những con đường Trường Sơn năm xưa, mà là con đường gìn giữ ký ức, truyền lại tinh thần và ý chí cho thế hệ mai sau. Câu chuyện về ông khép lại, nhưng những dấu chân kiên cường của ông vẫn còn in mãi giữa núi rừng và trong lòng người dân nơi đây.



