Người Gác Kho Giữa Mùa Lửa Đạn
Ông Trương Văn Sáu, sinh năm 1963, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn in đậm dấu vết chiến tranh. Tuổi trẻ của ông gắn liền với giai đoạn bảo vệ biên giới Tây Nam, khi nhiều thanh niên miền Tây tình nguyện lên đường phục vụ Tổ quốc bằng tất cả lòng nhiệt huyết và tinh thần trách nhiệm. Xuất thân từ gia đình lao động nghèo, ông sớm quen với cuộc sống vất vả. Chính sự chịu thương chịu khó ấy đã rèn cho ông tính cách điềm đạm, gan dạ và luôn đặt nhiệm vụ tập thể lên trên lợi ích cá nhân. Đầu những năm 1980, ông Trương Văn Sáu tham gia lực lượng phục vụ hậu cần tại một đơn vị đóng quân ở khu vực biên giới thuộc tỉnh Tây Ninh. Công việc chính của ông là quản lý kho lương thực, quân nhu và phân phối nhu yếu phẩm cho các tổ công tác hoạt động trong khu vực rừng biên giới. Thời điểm ấy, điều kiện bảo quản hàng hóa vô cùng thiếu thốn. Kho chứa chỉ là những dãy nhà lợp tôn đơn sơ giữa vùng đất nóng bức, mùa mưa thì dột, mùa khô bụi đỏ phủ kín mọi thứ. Dù vậy, ông Sáu luôn cẩn thận kiểm tra từng bao gạo, từng thùng thuốc để bảo đảm anh em ngoài chốt không thiếu vật dụng cần thiết. Một tình tiết khiến đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa khô năm 1984. Hôm ấy, đơn vị bất ngờ nhận tin một tổ công tác đang làm nhiệm vụ sâu trong rừng bị thiếu lương thực và nước uống do tuyến vận chuyển gặp khó khăn. Trong kho lúc đó chỉ còn một lượng nhu yếu phẩm vừa đủ cho đơn vị sử dụng vài ngày. Giữa lúc mọi người còn đang tính toán phương án, ông Trương Văn Sáu chủ động đề nghị chia bớt phần lương thực dự trữ để kịp tiếp tế cho tổ công tác ngoài tuyến trước. Chiều cùng ngày, ông cùng vài đồng đội dùng xe kéo vận chuyển hàng hóa băng qua đoạn đường đất đầy ổ gà và bụi đỏ. Khi gần tới khu vực tập kết, bất ngờ một cơn gió lớn làm cây khô ven đường bật gốc đổ ngang lối đi khiến chiếc xe chở hàng bị nghiêng mạnh. Nhiều bao gạo rơi xuống đất, nước uống bị va đập mạnh có nguy cơ hư hỏng. Không chần chừ, ông Sáu lao tới dùng vai giữ xe khỏi lật hẳn rồi cùng đồng đội nhanh chóng gom lại hàng hóa giữa trời nắng gắt. Điều khó khăn hơn là quãng đường phía trước vẫn còn khá xa, trong khi trời bắt đầu nhá nhem tối. Nếu quay về, tổ công tác sẽ tiếp tục thiếu lương thực nhiều ngày. Ông Sáu khi ấy chỉ nói ngắn gọn: “Anh em ngoài đó còn cực hơn mình, cố đưa hàng tới nơi.” Sau nhiều giờ di chuyển, chuyến hàng cuối cùng cũng đến được điểm đóng quân an toàn. Những bao gạo và thùng nước tuy phủ đầy bụi đất nhưng vẫn nguyên vẹn, đủ để đơn vị ngoài tuyến duy trì sinh hoạt và tiếp tục nhiệm vụ. Một đồng đội cũ xúc động kể lại: “Anh Sáu ít nói nhưng rất trách nhiệm. Hồi đó ai làm chung cũng quý vì anh luôn nghĩ cho đồng đội trước.” Nhắc lại chuyện cũ, ông Trương Văn Sáu chỉ cười hiền: “Ngày đó khó khăn chung, ai cũng cố gắng góp một phần nhỏ thôi.” Chiến tranh và những năm tháng gian khổ đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của ông Trương Văn Sáu vẫn còn sống mãi trong ký ức đồng đội. Đó không chỉ là sự kiên cường giữa hoàn cảnh thiếu thốn, mà còn là tinh thần sẻ chia, trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng của những con người bình dị trong thời chiến. Câu chuyện về người gác kho giữa mùa lửa đạn là minh chứng rằng có những đóng góp không nằm nơi chiến hào hay tiếng súng, mà được viết nên từ những chuyến hàng tiếp tế, những giọt mồ hôi giữa nắng gió và tấm lòng luôn hướng về đồng đội, về nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.



