Bài viết

Người Gác Nghĩa Trang

Bắc Ninh12/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người Gác Nghĩa Trang

Sau ngày hòa bình, ông Vinh xin làm người trông coi nghĩa trang liệt sĩ của huyện.

Nhiều người ngạc nhiên.

Công việc ấy lặng lẽ, thu nhập chẳng đáng là bao.

Ông chỉ cười:

— Tôi còn nợ đồng đội.

Chiến tranh kết thúc, ông trở về.

Trong tiểu đội mười hai người ngày ấy, chỉ còn ba người sống sót.

Những người còn lại nằm ở nhiều nghĩa trang khác nhau, có người thậm chí chưa tìm thấy tên.

Thế là suốt hơn hai mươi năm, sáng nào ông cũng có mặt từ sớm.

Ông quét lá.

Nhổ cỏ.

Sửa lại những bó hoa bị gió làm đổ.

Có những ngôi mộ không tên.

Ông vẫn thắp hương như nhau.

Một lần, có cậu học sinh hỏi:

— Ông có biết ai nằm dưới những ngôi mộ vô danh này không?

Ông nhìn hàng bia trắng kéo dài dưới nắng chiều.

— Không biết tên. Nhưng biết họ đều từng có mẹ chờ ở nhà.

Cậu bé im lặng rất lâu.

Mỗi dịp tháng Bảy, hàng trăm người đến viếng.

Không mấy ai để ý người đàn ông tóc bạc lặng lẽ đứng cuối nghĩa trang.

Nhưng chính ông là người đã giữ cho nơi ấy luôn sạch sẽ, trang nghiêm như một mái nhà chung của những người không trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn