Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI GÁC NGHĨA TRANG TRONG ĐÊM MƯA

Hưng Yên21/12/2025HS lớp 8A - Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm (Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhân dịp kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, lớp em được giao nhiệm vụ đến thăm và chăm sóc Nghĩa trang liệt sĩ xã. Giữa buổi chiều lặng gió, em gặp ông Bảy, người quản trang đã gắn bó với nơi này suốt hơn hai mươi năm.

Ông gầy, tóc bạc, đôi bàn tay chai sần. Khi em hỏi:

“Sao ngày mưa bão, tối muộn, ông vẫn ra nghĩa trang ạ?”

Ông mỉm cười hiền hậu:

“Vì các anh nằm đây từng đội mưa bom cho đất nước, mình đội mưa gió có đáng gì.”

Rồi trong tiếng gió thổi qua hàng bạch đàn, ông kể cho chúng em nghe câu chuyện về một đêm mưa không thể quên.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Bảy xuất ngũ, trở về quê với vết thương ở vai chưa bao giờ lành hẳn. Nhiều năm sau, khi xã cần người trông coi nghĩa trang liệt sĩ, ông tình nguyện nhận nhiệm vụ.

“Ở đây có đồng đội tôi. Tôi trông các anh như trông chính anh em ruột thịt mình.” – ông nói.

Nghĩa trang nằm trên một quả đồi thấp. Những ngày nắng, nơi đây yên bình. Nhưng vào mùa mưa, gió từ biển thổi lên hun hút, nước mưa quất ràn rạt vào bia mộ.

Có một đêm mưa lớn, gió giật từng cơn. Gần nửa đêm, ông Bảy đang nằm thì nghe tiếng ầm ầm như đất sạt. Ông bật dậy, khoác vội áo mưa, cầm đèn pin chạy lên nghĩa trang.

Dưới ánh chớp, ông bàng hoàng thấy một dãy mộ bị nước mưa xói lở, đất đá trôi xuống sườn đồi. Có tấm bia nghiêng hẳn, sắp đổ.

Ông Bảy lao tới, dùng cả thân người chắn đất, tay run run chống lại tấm bia. Mưa xối xả, nước lạnh buốt. Ông lẩm nhẩm:

“Các anh yên tâm… tôi ở đây…”

Suốt đêm ấy, ông đào rãnh thoát nước, chèn bao cát, dựng lại từng tấm bia. Có lúc kiệt sức, ông ngồi bệt xuống đất, thở dốc. Nhưng chỉ cần nhìn hàng chữ “Liệt sĩ vô danh”, ông lại đứng lên.

Gần sáng, mưa ngớt dần. Ông Bảy kiệt sức, áo ướt sũng, tay chân bùn đất. Nhưng tất cả các phần mộ đã được giữ nguyên vị trí.

Ông kể đến đây, giọng nghẹn lại:

“Tôi từng chiến đấu cùng họ. Ngày đó, họ che cho tôi khỏi mảnh bom. Hôm nay, tôi che cho họ khỏi mưa gió.”

Vài ngày sau, chuyện ông Bảy gác nghĩa trang trong đêm mưa lan khắp xã. Người dân kéo nhau lên giúp gia cố bờ kè, trồng thêm cây chắn gió. Có cụ già thắp hương khấn:

“Ơn các anh, đất nước mới yên bình.”

Từ đó, đêm nào mưa lớn, ông Bảy cũng có mặt ở nghĩa trang. Ông bảo:

“Ban ngày người sống đông, ban đêm các anh cần người trò chuyện.”

Có những đêm trăng, ông mang theo chiếc ghế nhỏ, ngồi giữa các hàng mộ, kể chuyện làng quê, chuyện con cháu học hành. Ông tin rằng, đồng đội vẫn nghe.

Kể xong, ông Bảy nhìn chúng em, chậm rãi nói:

“Người lính hy sinh rồi, nhưng nghĩa tình thì không được phép mất.”

Rời nghĩa trang, em ngoái nhìn hàng bia trắng lặng im trong nắng chiều. Em hiểu rằng, sự tri ân không chỉ nằm ở vòng hoa hay nén hương, mà còn ở trách nhiệm giữ gìn ký ức, gìn giữ đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”.

Người gác nghĩa trang trong đêm mưa không chỉ canh giữ mộ phần, mà đang canh giữ lương tri của thế hệ hôm nay, để chúng em không quên rằng: Hòa bình được xây bằng máu, và được giữ bằng lòng biết ơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn