NGƯỜI GÁC NÚI KHÔNG TRỞ VỀ (2)
Câu chuyện về người lính trẻ Hoàng Văn Sỹ anh dũng hy sinh nơi biên giới Cao Bằng năm 1979 để bảo vệ đồng đội và quê hương.
Tháng Hai năm 1979, vùng biên giới Cao Bằng chìm trong khói lửa. Những dãy núi đá tai mèo phủ đầy sương lạnh, những bản làng ven biên giới không còn tiếng trẻ nhỏ nô đùa như trước. Tiếng súng, tiếng pháo vọng khắp núi rừng khiến ai cũng hiểu rằng quê hương đang bước vào những ngày tháng cam go.
Trong đoàn thanh niên lên đường nhập ngũ năm ấy có Hoàng Văn Sỹ, chàng trai người Tày quê huyện Hòa An. Sỹ vốn hiền lành, ít nói nhưng rất giàu nghị lực. Trước ngày nhập ngũ, mẹ anh thức trắng đêm may cho con trai chiếc áo chàm mới. Khi tiễn con ra đầu bản, bà chỉ nắm chặt tay anh rồi nghẹn ngào:
“Giữ gìn sức khỏe con nhé… phải giữ lấy quê hương mình.”
Sỹ được phân công làm nhiệm vụ giữ chốt tại một điểm cao gần biên giới. Cuộc sống nơi chiến hào vô cùng khắc nghiệt. Ban ngày, các anh đào công sự giữa mưa rét và đất đá cứng như thép. Ban đêm, gió núi thổi hun hút khiến đôi bàn tay ai cũng tím tái.
Nhưng giữa gian khổ ấy, tình đồng đội lại càng thêm gắn bó. Các chiến sĩ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm ngô và động viên nhau bám trụ.
Một đêm cuối tháng Hai, đơn vị của Sỹ bị đối phương tập kích bất ngờ. Bom đạn dội xuống dữ dội làm nhiều chiến sĩ bị thương. Trong khoảnh khắc nguy cấp, Sỹ đã tình nguyện ở lại chặn hướng tiến công để đồng đội rút lui an toàn.
Tiếng súng vang lên dữ dội giữa màn sương lạnh buốt của núi rừng biên giới.
Khi trận đánh kết thúc, đồng đội quay lại tìm anh nhưng chỉ còn thấy chiếc mũ tai bèo nằm cạnh công sự đã đổ nát.
Hoàng Văn Sỹ mãi mãi nằm lại nơi biên cương Tổ quốc khi tuổi đời còn rất trẻ.
Sau chiến tranh, người dân địa phương vẫn nhắc về anh bằng tất cả sự xúc động và tự hào. Với họ, Sỹ là hình ảnh tiêu biểu của tuổi trẻ Cao Bằng trong những năm tháng “hoa lửa” – sẵn sàng hy sinh để bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Mỗi dịp tháng Bảy, đoàn viên thanh niên địa phương lại đến nghĩa trang liệt sĩ thắp nén hương tưởng niệm những người đã ngã xuống.
Câu chuyện về người lính trẻ năm nào tiếp tục được kể cho thế hệ hôm nay như lời nhắc nhở rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi xuân, máu xương và lòng yêu nước của biết bao người con ưu tú của dân tộc.


