Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người Gác Phố Trong Mùa Bom Lửa

Đại diện cho lực lượng Công an hy sinh vì An ninh Tổ quốc trong kháng chiến chống Mỹ tại miền bắc. Anh công tác tại Đồn Công an nhân dân số 23, khu Hai Bà Trưng, Hà Nội. Trong những ngày bom đạn khốc liệt cuối năm 1972, anh đã tận tụy bảo vệ tài sản, chăm sóc bà con, và hy sinh khi che chở cho người dân trong trận bom địch, ở tuổi 24.

Bắc Ninh05/03/2026Hoàng Thu Phương (Đoàn Trường Cao đẳng Công nghệ Việt-Hàn Bắc Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1972, Hà Nội bước vào những ngày đen lửa. Bầu trời vốn quen với sắc mây xám bỗng rạch ngang bởi tiếng còi báo động và vệt sáng của bom rơi. Những con phố khu Hai Bà Trưng không còn chỉ có tiếng rao đêm, mà chen lẫn tiếng chân người chạy vội xuống hầm trú ẩn. Trong nhịp thở gấp gáp ấy, có một người chiến sĩ Công an trẻ tuổi vẫn lặng lẽ đứng nơi tuyến đầu của bình yên. Anh là Nguyễn Văn Uân, cán bộ Đồn Công an nhân dân số 23.

Sinh năm 1948, Nguyễn Văn Uân lớn lên khi đất nước đã chìm trong chiến tranh. Tuổi thơ của anh gắn với những câu chuyện về Tổ quốc bị chia cắt, về những đoàn người ra trận. Khi trưởng thành, anh khoác lên mình màu áo Công an với một lựa chọn giản dị mà kiên định: giữ gìn an ninh cho miền Bắc xã hội chủ nghĩa, để hậu phương vững vàng chi viện tiền tuyến.

Công việc ở Đồn số 23 không ồn ào như chiến trường, nhưng cũng chẳng kém phần cam go. Những ngày Mỹ leo thang đánh phá, Hà Nội là mục tiêu hứng chịu bom đạn dữ dội. Giữa khói lửa, người chiến sĩ Công an không chỉ giữ trật tự, mà còn là chỗ dựa cho nhân dân. Nguyễn Văn Uân cùng đồng đội đi từng ngõ nhỏ, gõ từng cánh cửa, hướng dẫn bà con xuống hầm trú ẩn, nhắc nhở cách phòng tránh cháy nổ, bảo vệ tài sản tập thể và của nhân dân.

Anh quen từng mái nhà, từng khu tập thể. Những cụ già neo đơn, những em nhỏ còn chưa kịp hiểu hết tiếng bom là gì, đều nhận ra bóng dáng anh trong mỗi đợt sơ tán. Có đêm, vừa dập tắt một đám cháy do mảnh bom gây ra, anh lại tất tả giúp một gia đình chuyển đồ đạc xuống hầm. Mồ hôi hòa cùng bụi khói, nhưng trên gương mặt người chiến sĩ trẻ vẫn ánh lên sự bình tĩnh lạ thường.

Tháng Chạp năm ấy, khi không quân Mỹ mở cuộc tập kích chiến lược bằng B52 vào Hà Nội, bầu trời như rung chuyển. Bom rơi dồn dập, đất đá bật tung, nhà cửa sụp đổ trong chớp mắt. Đồn Công an số 23 lập tức triển khai lực lượng cứu hộ. Nguyễn Văn Uân xung phong đến điểm bị đánh phá nặng nhất trong khu vực phụ trách.

Giữa tiếng nổ chát chúa và những cột khói cuồn cuộn, anh lao vào khu nhà vừa trúng bom. Tiếng kêu cứu vang lên từ đống đổ nát. Không một giây chần chừ, anh cùng đồng đội đào bới, đưa từng người dân ra khỏi vùng nguy hiểm. Khi phát hiện một em nhỏ và người mẹ còn mắc kẹt trong căn nhà có nguy cơ sập tiếp, anh đã che chắn, dùng thân mình bảo vệ họ.

Một loạt bom nữa trút xuống. Mặt đất chao đảo. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Nguyễn Văn Uân vẫn giữ tư thế che chở cho người dân. Anh ngã xuống khi mới 24 tuổi, tuổi đời còn rất trẻ, giữa lòng Hà Nội đang đỏ rực bởi lửa đạn.

Sau trận bom, người dân khu Hai Bà Trưng nhắc về anh bằng tất cả sự xúc động. Họ nhớ đến người cán bộ trẻ luôn có mặt kịp thời mỗi khi còi báo động vang lên. Họ nhớ dáng anh gõ cửa từng nhà, giọng nói ấm và dứt khoát. Anh không ngã xuống nơi chiến hào xa xôi, mà hy sinh ngay trên chính con phố mình phụ trách, giữa những con người anh ngày đêm bảo vệ.

Sự hy sinh của Nguyễn Văn Uân là biểu tượng cho lực lượng Công an nhân dân miền Bắc trong kháng chiến chống Mỹ. Giữa mưa bom bão đạn, họ không chỉ giữ gìn an ninh trật tự, mà còn giữ nhịp sống cho thành phố, giữ niềm tin để Hà Nội đứng vững. Mỗi căn hầm trú ẩn an toàn, mỗi tài sản được bảo vệ, mỗi sinh mạng được cứu sống đều có phần công sức thầm lặng của những người như anh.

Thời hoa lửa đã lùi xa, Hà Nội hôm nay rộn ràng tiếng xe và ánh đèn phố. Nhưng nếu lắng nghe thật sâu, ta vẫn có thể cảm nhận được nhịp tim của một thế hệ đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc. Nguyễn Văn Uân, người chiến sĩ Công an trẻ tuổi, đã gửi lại tuổi xuân mình trong một đêm bom lửa. Anh ra đi, nhưng tinh thần tận tụy, dũng cảm và nhân hậu ấy vẫn như ngọn đèn không tắt, soi sáng ký ức của thành phố anh từng gìn giữ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn