Người gác rừng im lặng
Giữa cánh rừng già sát căn cứ cách mạng, Tuấn được giao nhiệm vụ gác rừng, phát hiện dấu vết địch từ xa. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng đầy hiểm nguy, bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả đơn vị lộ bí mật. Suốt nhiều ngày liền, Tuấn sống một mình giữa rừng, ăn cơm nắm, uống nước suối, tai luôn căng ra nghe từng tiếng động lạ. Có đêm, Tuấn phát hiện dấu giày lạ tiến gần khu căn cứ. Anh lập tức phát tín hiệu cảnh báo và dẫn địch đi chệch hướng, tạo điều kiện cho đơn vị kịp thời rút
Giữa cánh rừng già sát căn cứ cách mạng, Tuấn được giao nhiệm vụ gác rừng, phát hiện dấu vết địch từ xa. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng đầy hiểm nguy, bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả đơn vị lộ bí mật. Suốt nhiều ngày liền, Tuấn sống một mình giữa rừng, ăn cơm nắm, uống nước suối, tai luôn căng ra nghe từng tiếng động lạ.
Có đêm, Tuấn phát hiện dấu giày lạ tiến gần khu căn cứ. Anh lập tức phát tín hiệu cảnh báo và dẫn địch đi chệch hướng, tạo điều kiện cho đơn vị kịp thời rút lui. Khi đồng đội quay lại, Tuấn đã không còn nữa. Cánh rừng hôm ấy yên tĩnh lạ thường.
Người gác rừng im lặng đã hòa mình vào màu xanh của núi rừng, nhưng sự tỉnh táo và tinh thần cảnh giác của anh đã góp phần bảo vệ an toàn cho cả đơn vị. Đó là sự hy sinh thầm lặng, không tiếng súng, không hào quang, nhưng vô cùng lớn lao.


