Người gác rừng thầm lặng
Giữa cánh rừng già, nơi ít dấu chân người, ông Năm nhận nhiệm vụ canh giữ một kho lương bí mật của bộ đội. Không súng lớn, không quân hàm, ông chỉ có chiếc đèn dầu và một túp lều nhỏ.
Ban ngày, ông giả làm người đi rừng. Ban đêm, ông lặng lẽ tuần tra quanh khu vực kho. Có lần, phát hiện dấu chân lạ, ông không ngủ suốt ba đêm liền để theo dõi.
Một đêm mưa, ông phát hiện hai kẻ lạ đang lần mò vào rừng. Không chần chừ, ông tìm cách đánh lạc hướng, tạo tiếng động ở hướng khác để chúng rời đi.
Kho lương vẫn an toàn.
Khi được hỏi vì sao dám làm vậy một mình, ông chỉ nói:
“Lương thực còn, bộ đội còn sức. Tôi giữ rừng cũng là giữ người.”
Không ai biết tên ông trong những bản báo cáo, nhưng rừng già vẫn nhớ bước chân của người gác thầm lặng ấy.



