NGƯỜI GÁC RỪNG TRONG ĐÊM MƯA
NGƯỜI GÁC RỪNG TRONG ĐÊM MƯA
Đêm rừng miền Đông vốn đã lạnh, nay mưa kéo dài càng khiến cái lạnh thấm sâu vào từng lớp áo. Đơn vị chia nhau canh gác theo ca, và tối hôm đó đến lượt Dũng. Cậu chàng lính trẻ mới vào quân ngũ ba tháng, quen cảnh đồng bằng mà nay phải đứng giữa rừng già hoang vu, không khỏi hồi hộp. Nhưng Dũng không than vãn, chỉ lặng lẽ khoác thêm áo mưa, bước ra chốt gác dưới gốc cây lớn đã mục nửa thân.
Mưa rơi lộp bộp trên tán lá, gió thổi từng cơn khiến cả khu rừng rung lên như đang thở. Dũng căng tai lắng nghe từng âm thanh, cố phân biệt đâu là tiếng thú, đâu là tiếng người. Bất chợt, từ phía triền dốc vọng lại tiếng động nhẹ như ai giẫm lên cành khô. Dũng lập tức ra hiệu bằng còi nhỏ cho đồng đội. Mọi người nhanh chóng vào vị trí. Nhưng rồi tiếng động tắt hẳn. Khi họ tiến đến kiểm tra, chỉ thấy dấu chân nai còn in trên đất ướt.
Trở về chốt, Dũng thở phào và cười ngượng. Trung đội trưởng vỗ vai: “Thấy gì lạ báo là đúng. Lính gác mà chủ quan thì nguy.” Câu nói khiến Dũng thấy ấm lòng. Đêm ấy, cậu vẫn đứng gác đến hết ca, người ướt sũng nhưng tinh thần vững hơn bao giờ hết. Ở thời hoa lửa, mỗi người lính đều phải học cách trưởng thành thật nhanh, và đêm mưa ấy là lần đầu Dũng cảm nhận rõ trách nhiệm của một người gác rừng — người giữ bình yên cho cả đơn vị.



