Người Gác Sợi Dây Khẩn Cấp Bờ Sông Gianh
Người Gác Sợi Dây Khẩn Cấp Bờ Sông Gianh
Người chiến sĩ thông tin quả cảm Phan Văn Định
Khi tìm kiếm tư liệu để tham gia cuộc thi, tôi đặc biệt xúc động trước những chiến công thầm lặng ở những tọa độ mà lịch sử gọi là "rốn bom". Sông Gianh (Quảng Bình) những năm 1968 là một nơi như thế. Và câu chuyện về chú Phan Văn Định, chiến sĩ thông tin của Đại đội 4, Trung đoàn 134, là minh chứng cho một huyền thoại bám sông, giữ sóng.
Chú Phan Văn Định quê ở Hà Tĩnh, xung phong vào chiến trường Quảng Bình khi vừa bước qua tuổi mười tám. Sông Gianh ngày ấy là trọng điểm đánh phá ác liệt của máy bay Mỹ nhằm chặt đứt tuyến chi viện đường thủy và đường bộ. Nhiệm vụ của chú Định là bảo vệ đường cáp thông tin vượt sông Gianh – sợi dây mệnh lệnh nối liền Bộ Tổng tư lệnh với mặt trận đường 9 - Nam Lào. Mỗi ngày, bom dội xuống làm đứt cáp liên tục. Cứ bom dứt, bất kể ngày đêm, chú Định lại ôm cuộn dây, ngậm ống thở lao mình xuống dòng sông Gianh ngập ngụa mùi thuốc súng và đầy rẫy bom bi, bom nổ chậm chực chờ.
Trưa ngày 12/7/1968, một trận bom tọa độ đã đánh đứt lìa đường cáp ngầm giữa lòng sông. Không một phút do dự, chú Định lao xuống dòng nước đang cuộn chảy xiết. Khi tìm được hai đầu dây bện, do sóng quá lớn và các đầu mối bị cháy sém, chú không thể buộc nối bằng tay thông thường. Trong giây phút nghẹt thở ấy, chú Phan Văn Định đã dùng hai hàm răng của mình cắn chặt vào hai lõi đồng của đầu dây, dùng chính cơ thể mình làm vật dẫn điện để truyền đi mệnh lệnh hành quân khẩn cấp của Bộ tư lệnh. Khi đồng đội tìm thấy, chú đã hy sinh vì dòng điện và sức ép của bom dưới nước, nhưng hai hàm răng vẫn cắn chặt sợi dây đồng. Cống hiến của chú Định là một lòng trung trung tuyệt đối, một biểu tượng vĩ đại của tinh thần "tim có thể ngừng đập nhưng mạch máu thông tin không thể tắc nghẽn".



