Bài viết

Người Gác Trạm Biên Phòng Giữa Mùa Lũ

Đồng Tháp12/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Liễu Trường Thọ, sinh năm 1958, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh, khi nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc ở các vùng biên giới vẫn luôn đặt trong tình thế vừa ổn định vừa tiềm ẩn phức tạp. Sinh ra ở miền Tây Nam Bộ, ông sớm quen với sông nước, đồng ruộng và tinh thần chịu thương chịu khó của người dân quê. Những năm cuối thập niên 1980, ông tham gia lực lượng phục vụ tại một chốt biên phòng đóng ở khu vực giáp rừng – giáp sông. Công việc của ông là hỗ trợ canh gác, bảo đảm an toàn khu vực chốt và phối hợp tiếp nhận, vận chuyển nhu yếu phẩm cho đơn vị. Khu vực ông công tác thường xuyên chịu ảnh hưởng của mùa nước nổi. Khi nước dâng cao, nhiều đoạn đường đất bị chia cắt, việc đi lại và tiếp tế gặp rất nhiều khó khăn. Trong điều kiện đó, những người trực chốt không chỉ làm nhiệm vụ canh gác mà còn phải tự xoay xở để bảo vệ hậu cần, kho lương thực và an toàn sinh hoạt của đơn vị. Ông Liễu Trường Thọ là người có tinh thần trách nhiệm cao, luôn trực ca đêm, đặc biệt trong những thời điểm thời tiết xấu. Đồng đội thường nói ông “ít nói nhưng làm việc rất chắc tay”, luôn kiểm tra kỹ từng vị trí xung yếu quanh chốt. Một tình tiết cụ thể được đồng đội nhắc lại xảy ra vào mùa lũ năm 1987. Đêm hôm đó, mưa lớn kéo dài khiến nước sông dâng nhanh, tràn vào khu vực quanh chốt biên phòng. Một đoạn bờ bao phía sau kho lương thực bắt đầu bị sạt lở, nếu vỡ sẽ khiến nước tràn vào làm hư hỏng toàn bộ gạo và nhu yếu phẩm của đơn vị. Ngay khi phát hiện sự cố, ông Liễu Trường Thọ lập tức cùng đồng đội mang bao cát và vật liệu ra gia cố bờ bao giữa đêm mưa gió. Nước chảy xiết, đất mềm khiến việc đứng vững cũng rất khó khăn. Trong ánh đèn pin yếu ớt, ông trực tiếp lội xuống khu vực sạt lở để giữ chân đất, trong khi phía trên đồng đội liên tục chuyền bao cát xuống. Có đoạn nước dâng nhanh khiến phần bờ bao tiếp tục bị khoét rộng, ông phải dùng thân cây và bao cát chèn tạm để ngăn dòng nước. Điều khó khăn nhất là mưa không ngớt, gió mạnh làm việc vận chuyển vật liệu bị gián đoạn liên tục. Tuy vậy, ông vẫn kiên trì đứng tại vị trí xung yếu, chỉ đạo anh em gia cố từng đoạn một, không để nước tràn sâu vào kho. Sau nhiều giờ nỗ lực trong đêm tối và mưa lũ, đoạn bờ bao cuối cùng cũng được giữ vững, kho lương thực không bị ngập, đảm bảo an toàn cho sinh hoạt của đơn vị. Một đồng đội năm ấy xúc động kể lại: “Hôm đó nếu anh Thọ không kịp giữ bờ bao thì kho gạo chắc bị nước tràn vào hết, rất ảnh hưởng đến đơn vị”. Nhắc về chuyện cũ, ông Liễu Trường Thọ chỉ cười nhẹ: “Hồi đó chỉ nghĩ phải giữ cho kho và chốt an toàn để anh em còn có cái ăn, cái dùng”. Những năm tháng gian khó nơi biên giới đã lùi xa, nhưng hình ảnh người gác chốt giữa mùa lũ vẫn còn được đồng đội nhắc lại như một ký ức sâu sắc. Điều đáng quý ở ông không nằm ở những chiến công lớn, mà là tinh thần trách nhiệm, sự bền bỉ và sẵn sàng đối mặt khó khăn trong những công việc thầm lặng. Câu chuyện về ông Liễu Trường Thọ là minh chứng rằng trong giai đoạn bảo vệ Tổ quốc sau chiến tranh, có biết bao con người âm thầm đứng sau tuyến đầu. Chính từ những đêm dầm mưa giữ bờ bao, họ đã góp phần giữ vững sự an toàn cho đơn vị và cuộc sống bình yên nơi biên cương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn