Bài viết

Người Gác Trạm Giữa Đèo Mây – Giữ Nhịp Thông Tin Thời Chiến

An Giang05/06/2026Ban truyền thông - Đoàn trường đại học Kiên Giang (Đoàn trường Đại học Kiên Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người Gác Trạm Giữa Đèo Mây – Giữ Nhịp Thông Tin Thời Chiến

(Bài viết hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, được tổng hợp từ các hồi ức và tư liệu lịch sử về hệ thống trạm liên lạc trên tuyến Trường Sơn trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.)

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giữa núi rừng Trường Sơn hiểm trở, hệ thống trạm liên lạc đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc truyền tin giữa các đơn vị, đảm bảo mệnh lệnh chiến đấu và thông tin hậu cần được thông suốt. Ở những vị trí cheo leo trên đèo cao, lưng chừng mây phủ, có những người lính âm thầm ngày đêm bám trụ tại các trạm gác – họ được gọi là người gác trạm thông tin.

Ngày ấy, thông tin chiến trường không có phương tiện hiện đại như ngày nay. Tất cả đều dựa vào đường dây điện thoại quân sự kéo dọc rừng, hoặc các phương thức truyền tin thủ công. Vì vậy, mỗi trạm gác đóng vai trò như một “mắt xích sống” trong hệ thống chỉ huy.

Trong ký ức của nhiều cựu chiến binh, các trạm thông tin thường được dựng trên các điểm cao để dễ quan sát và hạn chế bị đánh phá. Nhà trạm đơn sơ bằng gỗ, mái lợp lá hoặc tăng dã chiến, xung quanh ngụy trang bằng cây rừng để tránh bị phát hiện từ trên không.

Công việc của người gác trạm không chỉ là trực máy mà còn phải kiểm tra đường dây liên tục, phát hiện kịp thời các sự cố do bom đạn hoặc cây rừng gãy đổ gây đứt liên lạc. Có những đêm mưa bão, họ phải lội rừng trong bóng tối để tìm vị trí dây bị hỏng và khắc phục ngay lập tức.

Trong chiến tranh, nguy hiểm luôn rình rập. Máy bay địch thường xuyên đánh phá các tuyến đường trọng yếu, trong đó có cả các trạm liên lạc. Có những lần bom rơi rất gần, rung chuyển cả khu rừng, nhưng người gác trạm vẫn phải bám vị trí để đảm bảo thông tin không bị gián đoạn.

Nhiều cựu chiến binh kể rằng áp lực lớn nhất của người gác trạm là không được để thông tin bị đứt quãng. Chỉ một sự cố nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến cả chiến dịch, vì vậy họ luôn phải duy trì sự tập trung cao độ suốt ngày đêm.

Có những trạm chỉ có một hoặc hai người trực, thay phiên nhau nghỉ ngắn rồi lại tiếp tục canh gác. Ban đêm, ánh đèn dầu được che kín để tránh lộ vị trí, còn ban ngày họ phải ngụy trang kỹ lưỡng để hòa vào màu xanh của rừng núi.

Trong ký ức của nhiều người từng sống thời chiến, hình ảnh xúc động nhất là những người gác trạm lặng lẽ sửa dây liên lạc dưới mưa bom. Có khi dây bị đứt giữa khe núi sâu, họ phải buộc dây thừng, bám vách đá để tiếp cận vị trí hư hỏng.

Không chỉ giữ thông tin liên lạc, người gác trạm còn tham gia hỗ trợ dẫn đường cho các đơn vị đi qua khu vực hiểm trở. Họ hiểu rõ từng đoạn đường, từng điểm nguy hiểm và luôn sẵn sàng hỗ trợ khi cần thiết.

Nhiều người gác trạm khi ấy còn rất trẻ, nhưng đã sống nhiều năm giữa rừng sâu, quen với tiếng bom, tiếng rừng và sự cô đơn của những đỉnh đèo heo hút. Dù vậy, họ vẫn giữ tinh thần lạc quan và niềm tin vào ngày chiến thắng.

Không ít chiến sĩ đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ sửa chữa đường dây liên lạc giữa chiến trường ác liệt. Sự hy sinh của họ diễn ra thầm lặng nhưng góp phần quan trọng giữ cho hệ thống chỉ huy luôn vận hành thông suốt.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều tuyến đường Trường Sơn đã trở thành các trục giao thông lớn, hiện đại và sầm uất. Những trạm gác năm xưa chỉ còn lại dấu tích mờ nhạt giữa rừng già hoặc trong ký ức của những người từng trải qua chiến tranh.

Ngày nay, khi công nghệ thông tin phát triển vượt bậc, thế hệ trẻ càng thêm hiểu giá trị của những nỗ lực thầm lặng trong quá khứ. Chính từ những đường dây liên lạc giữa rừng sâu năm ấy, mệnh lệnh chiến đấu đã được truyền đi, góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.

Người gác trạm giữa đèo mây Trường Sơn không chỉ giữ thông tin mà còn giữ nhịp sống của cả chiến trường. Những con người âm thầm nơi điểm cao heo hút ấy đã góp phần viết nên bản hùng ca bất diệt của Việt Nam trong thời kỳ hoa lửa, nơi mỗi tín hiệu liên lạc đều mang theo niềm tin và ý chí chiến thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn